Họa Mi hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt người bước vào phòng. Mẹ đẻ nàng là Lưu di nương lật đật theo sau, khuyên nhủ: "Con gái lớn ơi, con bớt giận dỗi cãi cọ với cha con đi. Lời ông ấy nói kể cũng có vài phần chí lý, dẫu sao ông ấy cũng vì thương xót con nên mới..."
Họa Mi trừng mắt đáp: "Ông ấy có lý cái nỗi gì? Chẳng qua là chà đạp vùi dập con mà thôi! Sao ông ấy không đem mấy đứa con gái dòng chính gả đi làm vợ lẽ nàng hầu cho người ta? Cả nhà các người có biết con phải chịu trăm đắng ngàn cay thế nào trong cái phủ ấy để sống qua ngày không, suốt ngày chỉ biết ngồi đấy mà buông lời ong tiếng ve!"
Lưu di nương thở ngắn than dài: "Thế thì còn biết làm sao bây giờ? Nếu như ngày trước cha con không vướng vào cái vụ án chết tiệt kia, thì giờ này con cũng là mợ lớn đàng hoàng trong một gia đình khá giả rồi. Ngày nào mẹ cũng nơm nớp lo sợ, chẳng biết con mụ đàn bà dữ như cọp cái trong phòng Lâm Đại gia kia sẽ hành hạ con ra nông nỗi nào..." Vừa nói, bà vừa đưa vạt áo lên quệt nước mắt sụt sùi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: