Hương Lan lén đưa mắt nhìn qua khe cửa, chỉ thấy cách đó không xa có mấy đứa nha hoàn và mụ già đi lại lăng xăng. Bỗng thấy Tiểu Quyên bên hông thắt dải vải trắng, hai tay bưng chiếc tráp lớn đang từ đằng xa bước tới. Hương Lan mừng rỡ khôn xiết, toan mở miệng cất tiếng gọi, nhưng vừa chớp mắt đã thấy Tiểu Quyên ôm tráp rẽ sang lối hành lang quanh co rồi khuất bóng. Hương Lan không khỏi hụt hẫng thất vọng, song cũng đành bất lực thở dài.
Nàng đứng bên khung cửa sổ một hồi lâu, lại sợ có người phát giác, đành quay trở lại tìm chiếc đệm cũ rách, dựa lưng vào vách tường ngồi thụp xuống. Nếu là những nữ tử tầm thường, gặp phải phen biến cố long trời lở đất này thì e rằng sớm đã hồn bay phách lạc. Nhưng Hương Lan kiếp trước đã từng trải qua biết bao thăng trầm dâu bể, chịu cảnh tịch thu gia sản, lưu đày biệt xứ, nếm đủ mùi sinh ly tử biệt, lại thêm tâm tính kiên cường sắt đá, lúc này nàng liền trấn tĩnh lại tinh thần, thò tay lục lọi tìm kiếm từng món đồ mang theo trên người.
Nàng lôi ra được mười mấy đồng tiền đồng, một mẩu bạc vụn, trên đầu gài một cây trâm bạc cũ, cuối cùng nàng cởi chiếc mặt ngọc bích đeo nơi cổ xuống. Miếng ngọc bích này chính là chú ếch ngọc màu xanh biếc mà độ trước Tống Kha đã tặng cho nàng. Ban đầu nàng cất kỹ trong chiếc hộp nhỏ, sau này có bận về nhà thăm cha mẹ, vốn định bụng đem trao lại cho mẹ cha cất giữ, nhưng trong lòng lại ngập ngừng do dự, run rủi thế nào lại đeo lên cổ, đến nay đã đeo suốt một thời gian dài.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: