Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 23 / 140

Chương 23: Đưa thư

4 ngày trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

Mấy ngày nay, Tào Lệ Hoàn và Hủy Nhi chẳng biết đang toan tính bàn mưu tính kế điều gì mà hai thầy trò cứ đóng chặt then cài cửa ở lì trong buồng suốt cả ngày. Tào Lệ Hoàn chốc chốc lại xúng xính xiêm y đi dạo khắp hoa viên, thường thì phải lượn lờ suốt cả ngày trời mới chịu quay trở về. Còn Hoài Nhuỵ thì ngày nào cũng lẻn ra ngoài tìm bạn bè chơi bời đàn đúm. Không có ai kè kè bên cạnh soi mói mắng mỏ, Hương Lan cảm thấy những ngày tháng này quả thực nhẹ nhõm, khoan khoái hơn trước rất nhiều.

Trưa hôm ấy, Hương Lan xuống gian bếp nhỏ sau nhà dùng bữa cơm trưa cùng bà vú Lưu. Cơm nước xong xuôi, bà vú Lưu ngó nghiêng nhìn quanh thấy bốn bề vắng vẻ không một bóng người, bèn ghé sát tai Hương Lan khẽ hỏi nhỏ: — Mày đã nghe ngóng được mấy lời đồn đại râm ran khắp phủ mấy hôm nay chưa?

Hương Lan ngụm một hớp nước trà, ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: — Lời đồn đại gì thế mẹ? Dạo này con chỉ nghe loáng thoáng bảo bà hai đang ngấm ngầm tìm mối dạm hỏi vợ cho cậu ba Cẩm Đình, vì đang trong kỳ đại tang của bà cố nên chỉ dám âm thầm xem mắt vài nhà thôi... Lại nghe bảo dì Lam — nàng thiếp nhỏ của cậu cả Cẩm Lâu — vừa được thầy thuốc bắt mạch chẩn đoán đã mang thai được hai tháng rồi...

Hương Lan xòe ngón tay điểm qua dăm ba chuyện, bà vú Lưu đều lắc đầu nguầy nguậy. Bà làm ra vẻ thần bí, ghé sát mặt lại thì thào: — Mẹ nghe đồn rằng, cậu ba Cẩm Đình với cái con mụ Tào Lệ Hoàn đang bén duyên bén nợ, say nhau như điếu đổ kia kìa!

— Dạ? Chuyện... Chuyện đó làm sao có thể xảy ra được ạ! — Hương Lan giật thót mình kinh ngạc: — Cậu ba làm sao có thể vừa mắt cô Hoàn được chứ! Cô Hoàn dung nhan chẳng phải trang tuyệt sắc giai nhân, gia thế lại nghèo nàn sa sút chẳng ra thể thống gì, huống hồ cô ấy còn lớn hơn cậu ba tới ba tuổi lận!

Bà vú Lưu đập mạnh tay xuống đùi cái đét: — Ai bảo không phải chứ! Ban nãy có mấy bà già thân thiết chạy sang dò la tin tức với mẹ, làm mẹ cũng toát cả mồ hôi hột ra đây này! Thế nhưng trong phủ người ta đồn ầm lên cả rồi: Có người tận mắt nhìn thấy hai cô cậu dắt tay nhau đi dạo trong hoa viên, chàng ngâm thơ nàng xướng họa tình tứ lắm; lại có kẻ thấy cô Hoàn len lén tặng túi thơm cho cậu ba, hai người mặt đỏ bừng bừng, mắt liếc mày đưa trao nhau tình ý thiết tha; thậm chí có đứa còn rêu rao nhìn thấy cậu ba đứng trước rặng hoa rụng quẹt nước mắt khóc thầm, là vì cậu ấy đau lòng khi nghĩ tới chuyện cô Hoàn sắp sửa xuất giá lấy chồng đấy... Tóm lại lời đồn đại càng truyền đi lại càng biến tướng ly kỳ, chỉ còn thiếu nước bảo nhìn thấy hai cô cậu ôm nhau hôn hít giữa ban ngày ban mặt nữa thôi!

Hương Lan càng nghe lại càng thấy kinh hãi trong lòng. Nghe đến câu cuối cùng, nàng không kìm được bèn bật cười khúc khích: — Mẹ bận tâm lo lắng mấy chuyện đó làm gì cho nhọc lòng, dẫu sao đó cũng là chuyện riêng của các ông bà chủ, can hệ quái gì tới đám tôi tớ chúng mình đâu ạ.

Bà vú Lưu chép miệng: — Sao lại không can hệ chứ! Lỡ may lời đồn đại ấy trở thành sự thật, hoặc giả con mụ Tào Lệ Hoàn thừa nước đục thả câu ăn vạ bám chặt lấy cậu ba, rồi đường hoàng bước chân lên làm chủ nhân đích thực của nhà họ Lâm này thì lúc đó thầy trò mình biết sống làm sao!

Hương Lan mân mê dải thắt lưng thêu trên vạt váy, hờ hững bảo: — Mẹ nói trúng phóc cái bàn tính trong bụng của cô ả họ hàng rồi đấy. Ả nuôi dã tâm lớn thật đấy, chẳng sợ thả mồi bắt bóng rồi xôi hỏng bỏng không hay sao!

Bà vú Lưu buông tiếng thở dài sườn sượt: — Mấy cái chuyện nhơ nhớp này làm sao nói cho ra ngô ra khoai được. Nhỡ may ả mặt dày ăn vạ bám chặt lấy cậu ba, vin vào cái danh nghĩa cháu gái họ hàng xa của nhà họ Lâm mà xin một chân làm quý thiếp thì cũng đâu phải là chuyện không thể xảy ra.

Hương Lan cười khẩy: — Mẹ tưởng các bà lớn trong phủ này đều là lũ ăn chay niệm Phật hiền lành cả chắc? Cứ để cho ả bước chân vào cửa xem, lúc đó lại càng dễ bề nắn bóp dạy dỗ! Chỉ cần bảo ả thân thể yếu ớt bệnh tật rồi tống cổ ra trang trại ngoài đồng xa xôi để ‘an dưỡng tĩnh dưỡng’, đày ải ở đó suốt mấy chục năm ròng rã, thì dẫu ả có ghê gớm tàn độc đến đâu cũng đố mà giở trò làm loạn được nữa!

Bà vú Lưu chớp chớp mắt nhìn Hương Lan, rồi bật cười tủm tỉm: — Úi chao ôi con gái của mẹ! Trước giờ mẹ cứ ngỡ mày là một con mèo con ốm yếu nhút nhát, ai ngờ mày lại thốt ra được những lời sâu sắc già dặn nhường này, quả thật làm cho bà già này phải trố mắt kinh ngạc đấy!

Hương Lan mỉm cười không đáp. Những thủ đoạn tàn độc gấp mười lần như thế nàng đều đã từng chứng kiến và nếm trải qua ở kiếp trước rồi. Song ngẫm kỹ lại, mưu kế bẩn thỉu này của Tào Lệ Hoàn dẫu chẳng cao minh gì cho cam, nhưng lại vô cùng hiểm độc và hiệu quả: Ả quả thực là kẻ liều mạng dám đánh cược cả danh tiết thanh danh của một đời con gái, chỉ cốt để bám víu lấy đống vinh hoa phú quý của nhà họ Lâm!

Hai người đang rù rì trò chuyện thì bỗng ngoài sân vang lên tiếng Hủy Nhi réo gọi ơi ới: — Hương Lan! Con Hương Lan đâu rồi!

Bà vú Lưu lẩm bẩm chửi thầm: — Vừa mới nuốt xong miếng cơm trưa đã không để cho người ta yên thân một chốc!

Hương Lan thở dài buông chén trà xuống, đứng dậy bước ra ngoài sân. Hủy Nhi liếc xéo nàng một cái, cộc lốc bảo: — Cô Hoàn đang ở trong buồng gọi mày có việc gấp đấy!

Hương Lan bước vào phòng trong. Tào Lệ Hoàn đưa cho nàng một phong thư dán kín, nét mặt tươi cười đon đả hòa nhã lạ thường: — Mày cầm lấy phong thư này, mang sang viện Ngọa Vân trao tận tay cho cậu ba Cẩm Đình giùm tao nhé.

Trái tim Hương Lan bỗng “thót” lại một nhịp! Nàng thầm cười khẩy lạnh băng trong bụng: Con mụ Tào Lệ Hoàn này quả thật tính toán như thần! Cái chuyện lén lút thư từ qua lại mờ ám này lại đùn đẩy cho nàng đi đưa, mai này nếu như có người truy cứu làm sáng tỏ ngọn nguồn lời đồn đại, ắt mũi dùi sẽ chĩa thẳng vào đầu nàng, lúc đó thì dẫu nàng có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng tài nào rửa sạch mối oan khuất bao che tư tình!

Nàng không vươn tay ra đỡ lấy phong thư, mà ngập ngừng lưỡng lự: — Thưa cô, phong thư này là...

Tào Lệ Hoàn thoáng lộ vẻ mất kiên nhẫn, toan mở mồm gắt gỏng mắng mỏ, song ả cố nén cơn giận lại, trên môi vẫn gượng gạo nở nụ cười: — Trong phong thư này đựng mấy bài thơ văn thôi, cậu ba biết rõ chuyện này rồi. Mày cứ việc mang sang trao tận tay cho cậu ấy là được, nhớ kỹ là phải trao tận tay cho cậu ba đấy nhé, liệu mà đi mau về lẹ!

Nói xong, ả còn phá lệ thò tay vào túi móc ra một vốc tiền đồng lớn thưởng cho Hương Lan.

Cầm phong thư bước chân ra khỏi viện, Hương Lan vừa đi vừa nghiến răng thầm hận trong lòng: “Bà đây vốn đã ghê tởm cái bản mặt điêu ngoa của Tào Lệ Hoàn từ lâu rồi, nay ả lại dám giở trò bẩn thỉu gài bẫy kéo ta vào vũng bùn nhơ nhớp này! Đã rơi vào tay ta thì đừng hòng ta để cho con mụ nhà ngươi toại nguyện!”

Hương Lan vừa đi vừa toan tính mưu kế trong đầu. Vừa bước chân ra khỏi hoa viên, nàng khẽ liếc mắt nhìn lại phía sau, quả nhiên thấy bóng dáng Hoài Nhuỵ đang lén lút bám theo từ đằng xa. Hương Lan cười khẩy trong bụng. Rẽ qua một cánh cổng hoa chính là viện Ngọa Vân — nơi ở của cậu ba Lâm Cẩm Đình.

Hương Lan bước chân vào sân, thấy một cô bé hầu gái nhỏ đang cầm bình tưới nước cho mấy khóm hoa cúc, nàng liền bước lại gần đon đả chào hỏi: — Em chào chị, em là Hương Lan bên viện La Tuyết Ốc, cô Hoàn sai em mang chút đồ sang biếu cậu ba, chẳng hay lúc này cậu ba có ở nhà không ạ?

Cô hầu gái liếc nhìn Hương Lan một cái, bảo: — Cậu ba đang ngồi trong buồng đàm đạo chuyện trò với cậu cả họ Tống đấy.

Hương Lan nghe thấy thế thì như mở cờ trong bụng, quả đúng là trời giúp nàng! Nàng liền vội vàng tiếp lời: — Dạ, thế thì em không dám đường đột vào quấy rầy đâu ạ. Chẳng hay bên cạnh cậu ba có chị lớn nào tin cẩn trông nom ở đây không chị? Cô Hoàn nhà em bảo món đồ này quan trọng lắm, dặn em nhất định phải trao tận tay cho người đáng tin cậy ạ.

Cô hầu gái nhìn nàng thêm một lượt, rồi quay người vén rèm bước vào buồng trong. Chỉ một lát sau, bức rèm thêu khẽ lay động, từ bên trong bước ra một thiếu nữ trạc mười lăm mười sáu tuổi. Người này da dẻ mịn màng, mặt hoa da phấn, dung mạo ưa nhìn đằm thắm, khí chất lại vô cùng đoan trang chững chạc. Khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, đôi lông mày cong cong thanh tú, gò má hơi cao một chút, khoác trên mình chiếc áo ngắn thêu hoa màu trắng tinh tế, phía dưới mặc váy lụa màu trắng trăng, trên đầu cài cây trâm bạc quấn chỉ kim tuyến đính ngọc trai lóng lánh, bên tai lấp lánh đôi khuyên tai bằng bạc chạm hình lá ngân hạnh nạm bạch ngọc. Lối ăn vận đài các tươm tất nhường ấy nom chẳng khác nào một cô tiểu thư khuê các đàng hoàng!

Hương Lan trong lòng lập tức nâng cao cảnh giác: Cách ăn mặc tôn quý nhường này tuyệt đối không đơn thuần chỉ là người hầu gái hạng nhất tầm thường, mà đích thị chính là “người hầu phòng” kề cận gối chăn bên cạnh cậu ba!

Cô bé tưới hoa ban nãy liền cất tiếng giới thiệu: — Đây là chị Tố Cúc, có chuyện gì chị cứ thưa với chị ấy nhé.

Hương Lan tươi cười đon đả cúi chào: — Em chào chị Tố Cúc. Em là người ở sinh ra trong nhà, mới vào phủ cách đây không lâu, tên gọi là Hương Lan, hiện đang làm việc bên viện La Tuyết Ốc. Cô Hoàn bảo em mang phong thư này sang trao tận tay cho cậu ba ạ. — Nói đoạn nàng liền hai tay dâng phong thư lên.

Tố Cúc đón lấy phong thư kẹp giữa kẽ ngón tay, đưa mắt săm soi nhìn Hương Lan từ đầu đến chân mấy lượt rồi mới cất giọng điềm đạm: — Chị biết rồi, lát nữa chị sẽ chuyển tận tay cho cậu ba.

Hương Lan thấy cô bé hầu gái kia đã xách bình tưới nước đi sang góc sân khác, nàng bèn bước lại gần Tố Cúc hơn một bước, hạ thấp giọng thì thào: — Chị Tố Cúc ơi, cô họ hàng sai em mang đồ sang đưa, lại là một phong thư dán kín thế này, em nghĩ bụng thấy có điều không ổn. Đã thế cô Hoàn còn dặn đi dặn lại bắt em phải trao tận tay cho cậu ba, chuyện này lại càng có phần bất tiện khuất tất hơn nữa... Ngặt nỗi phận làm con hầu sai vặt như chúng em thì chủ sai đâu phải dạ đấy chẳng dám cãi lời. Nay cậu ba tuổi tác cũng đã lớn rồi, trưa nay em lại tình cờ nghe được dăm ba lời đồn đại thất thiệt trong phủ về mối quan hệ giữa cô Hoàn và cậu ba, thế nên em kính mong chị Tố Cúc suy xét cho thật cẩn trọng ạ.

Mấy câu nói ngắn gọn ấy của Hương Lan quả thực vô cùng kín kẽ và cao minh: Trước hết nàng khéo léo khẳng định mình là người ở sinh ra trong phủ họ Lâm, tuyệt đối không có chút dây mơ rễ má ruột thịt gì với nhà họ Tào; sau đó lại ngấm ngầm bắn tin rằng chuyện thư từ này có điều mờ ám gian trá, để cho người bên phòng cậu ba biết đường mà phòng bị đề phòng, hoặc đem bẩm báo ngay cho bà hai Vương thị hay; đồng thời cũng khôn khéo phủi sạch mọi trách nhiệm liên lụy, gột rửa bản thân nàng ra khỏi vũng nước đục này!

Tố Cúc nghe xong câu ấy liền ngẩn tò te người ra, ả nằm mơ cũng không ngờ một đứa hầu gái nhỏ lại dám mở miệng nói ra những lời thâm sâu nhường này. Ả ngơ ngác chớp mắt, ấp úng hỏi: — Em... Ý em nói thế là có ý gì cơ?

Trái tim Hương Lan bỗng chìm nghỉm xuống một nhịp! Nàng thầm than thở trong bụng: Chẳng lẽ cái cô nàng Tố Cúc này chỉ có mỗi cái vẻ ngoài đài các sáng sủa, còn đầu óc thì rỗng tuếch như khúc gỗ mục hay sao? Nàng đã lựa lời nói toạc móng heo rõ ràng rành mạch đến nhường ấy rồi mà ả vẫn còn ngơ ngác không hiểu nổi! Hương Lan có phần chán nản ngao ngán, đành gượng cười nói thêm: — Chị Tố Cúc à, em dẫu đang hầu hạ cô Hoàn, nhưng rốt cuộc em vẫn là đứa con hầu của nhà họ Lâm, cái bụng dạ của em lúc nào cũng một lòng hướng về gia tộc họ Lâm này cả.

Tố Cúc vẫn đứng đực mặt ra như phỗng, vẻ mặt ngơ ngác chẳng hiểu ất giáp gì. Hương Lan đang toan lựa lời giảng giải thêm đôi câu thì cánh cửa phòng bỗng bật mở, Tống Kha từ bên trong bước ra ngoài sân. Nhìn thấy nàng, trên gương mặt chàng lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ bất ngờ: — Kìa, sao cô lại tới đây thế này?

Hương Lan vội vàng cúi mình nhún gối hành lễ: — Nô tỳ xin kính chào Tống đại gia ạ, con sang đây đưa đồ thôi ạ.

Tống Kha vừa mở miệng toan nói thì nhìn thấy Tố Cúc đang đứng chôn chân bên cạnh, chàng liền quay sang bảo: — Tu Hồng bảo muốn ăn món bánh thạch sữa, cô mau vào buồng trong hầu hạ cậu ấy đi.

Tố Cúc trông thấy Tống Kha bước ra vốn đã thấy ngượng ngùng gò bó, nghe vậy liền vội vã cúi đầu rảo bước đi thẳng vào trong nhà.

Tống Kha mỉm cười nhìn Hương Lan, giọng nói ấm áp dịu dàng: — Mấy ngày nay không gặp bóng dáng cô đâu cả, dạo này cô bận rộn làm những việc gì thế?

Nhìn thấy thái độ thân mật, tự nhiên như đôi bạn tri kỷ lâu năm của Tống Kha, Hương Lan không khỏi cảm thấy đau đầu nhức óc. Nếu như chàng buông lời cợt nhả suồng sã hay lên mặt trịch thượng của bậc công tử nhà giàu, nàng hoàn toàn có thể lạnh lùng xa cách cự tuyệt ngay; ngặt nỗi chàng lúc nào cũng giữ thái độ nhã nhặn, khiêm nhường, trên môi luôn nở nụ cười hiền hậu như gió xuân mơn man, khiến người ta dẫu có sắt đá đến đâu cũng chẳng tài nào ghét bỏ cho nổi.

Nàng khẽ buông tiếng thở dài: — Dạ chẳng có việc gì đâu ạ, ngày nào con cũng chỉ quanh quẩn cặm cụi may vá thêu thùa thôi.

Hôm nay Tống Kha mặc chiếc áo dài thụng bằng sa tanh màu xanh rêu thêu hoa văn đoàn hoa chìm sang trọng, thắt chiếc đai lưng nạm đá bát bảo, trên mái tóc búi cao chỉ cài một cây trâm bạc chạm hình cánh dơi vờn mây thanh nhã, càng làm tôn thêm phong thái hào hoa phong nhã ngời ngời. Chàng mỉm cười bảo nàng: — Tay nghề kim chỉ của cô khéo léo dường ấy, lúc nào rảnh rỗi làm ơn khâu giúp ta một chiếc bao đựng đồ dùng bút mực nghiên giấy nhé?

Hương Lan gượng cười đáp: — Bên cạnh Tống đại gia có biết bao nhiêu cô hầu gái khéo tay hay làm, các chị ấy ắt sẽ khâu cho công tử vừa nhanh vừa đẹp hơn con nhiều ạ.

Tống Kha cười tủm tỉm: — Tay nghề của bọn họ làm sao sánh nổi với sự tinh xảo của cô được! Cô nhìn chiếc túi thơm cô vá giúp ta xem này, ngày nào ta cũng đeo bên hông, ngay đến mẹ ta nhìn vào cũng chẳng nhận ra là đã từng bị rách đâu đấy! — Vừa nói chàng vừa đưa tay chỉ vào chiếc túi thơm bên thắt lưng cho nàng xem.

Hương Lan đành phải tìm lời đãi bôi cho qua chuyện: — Dạ... Để lúc nào con thật rảnh rỗi đã ạ. — Nói đoạn nàng toan xoay người bước đi, nhưng trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, nàng liền quay sang bảo Tống Kha: — Tống đại gia ơi, hôm nay cô Hoàn sai con mang một phong thư sang cho cậu ba Cẩm Đình, cô ấy bảo trong thư là mấy bài thơ từ, lại còn dặn đi dặn lại bắt con nhất định phải trao tận tay cho cậu ba mới được.

Sắc mặt Tống Kha khẽ biến đổi một thoáng, nhưng ngay sau đó nụ cười điềm tĩnh lại nở bừng trên môi, chàng khẽ gật đầu, thản nhiên hỏi: — Rồi sao nữa?

— Con thấy việc này có điều khuất tất không ổn, ngặt nỗi phận làm con hầu như con đâu dám tự tiện làm trái ý chủ nhân, nên phong thư ấy ban nãy con đã giao lại cho chị Tố Cúc rồi. Trưa nay con lại nghe thấy dăm ba lời đồn đại nhảm nhí trong phủ về chuyện tình cảm giữa cậu ba và cô Hoàn, cái mối họa khôn lường bên trong chắc công tử cũng thừa hiểu rõ rồi ạ. — Hương Lan hít sâu một hơi: — Ban nãy con cũng vừa nói với chị Tố Cúc rằng, con dẫu hầu hạ cô Hoàn nhưng rốt cuộc vẫn là người ở của nhà họ Lâm, tấc lòng này trước sau vẫn hướng về nhà họ Lâm, thế nên con mới mạo muội nhiều lời đôi câu...

Tống Kha mỉm cười gật đầu, cắt ngang lời nàng: — Ta hiểu rõ rồi. Lát nữa ta sẽ bảo Tu Hồng cầm ngay phong thư ấy sang bẩm báo với dì hai, chuyện này tuyệt đối sẽ không liên lụy gì tới cô đâu, cô cứ yên tâm.

Hương Lan nghe vậy liền thở phào một cái nhẹ nhõm. Quả đúng là trò chuyện với người thông minh sâu sắc thì đỡ tốn biết bao nhiêu tâm sức! Nàng cúi đầu thưa: — Đa tạ Tống đại gia, con xin phép cáo từ ạ.

Tống Kha khẽ nói với theo: — Nhớ khâu chiếc bao đựng bút mực cho ta đấy nhé, xem như đó là món quà cô tạ ơn ta đi!

Giọng nói chàng trầm ấm nương theo làn gió xuân thoảng vào tai nàng. Hương Lan giả vờ như điếc không nghe thấy, nhấc vạt váy bước thoăn thoắt qua ngưỡng cửa đi thẳng ra ngoài.

Về tới viện La Tuyết Ốc, Tào Lệ Hoàn liền vội vàng gọi nàng lại gần gặng hỏi: — Mày đã trao tận tay phong thư cho cậu ba chưa?

Hương Lan khẽ gật đầu.

Trên mặt Tào Lệ Hoàn lập tức lộ rõ vẻ mừng rỡ khôn xiết, ả dồn dập hỏi dồn: — Thế cậu ba có nói gì không? Có bảo mày chuyển lời gì lại cho tao không hả?

Hương Lan trong lòng thầm cười khẩy khinh miệt: Cái cô ả họ hàng này vì muốn bám víu ở lại nhà họ Lâm mà mặt dày vứt bỏ hết cả liêm sỉ tự trọng rồi! Tiếc thay ả chẳng hiểu được cái đạo lý “Cái gì thuộc về mình thì tự khắc sẽ đến, cái gì không phải của mình thì chớ có cưỡng cầu”, tính toán mưu mô cho lắm vào rồi cuối cùng kẻ rước họa vào thân lại chính là bản thân ả mà thôi!

Nàng liền bịa chuyện thưa: — Dạ, cậu ba chỉ cầm lấy phong thư rồi chẳng nói chẳng rằng câu nào, phất tay cho con lui về luôn ạ.

Tào Lệ Hoàn the thé gắt: — Làm sao có thể không nói câu nào được chứ! Lúc đó mày nói năng với cậu ấy thế nào hả?

Hương Lan làm bộ mặt ngây thơ chất phác: — Dạ con thưa với cậu ba rằng trong phong thư này là bản thảo thơ từ do đích thân cô gửi tặng, lại bảo cậu ấy chỉ cần mở phong thư ra xem là tự khắc sẽ hiểu rõ mọi sự trong lòng cô ạ.

Tào Lệ Hoàn dựng ngược đôi mày lên: — Rồi sau đó cậu ba không nói nửa lời thật ư?

Hương Lan khẽ “Vâng” một tiếng.

Sắc mặt Tào Lệ Hoàn lập tức sa sầm tối tăm lại như trời đổ giông bão. Ả hậm hực vung mạnh chiếc khăn tay bước thẳng vào buồng ngủ, Hủy Nhi vội vã lủi thủi bước theo sau.

Hương Lan thở hắt ra một hơi dài, ngồi xuống chiếc sập gụ rót nửa chén trà uống lót dạ. Chẳng hiểu vì cớ làm sao, trong tâm trí nàng bỗng bất giác hiện lên nụ cười ấm áp, phong thái nho nhã đôn hậu của Tống Kha ban nãy... Nụ cười và ánh mắt ấy sao mà có nét hao hao giống với Tiêu Hàng — người chồng tài hoa bạc mệnh ở kiếp trước của nàng đến thế. Cõi lòng nàng bỗng dâng lên bao nỗi bùi ngùi xót xa khôn tả. Nàng ngồi thẫn thờ nhìn chén nước một hồi lâu, chợt liếc mắt thấy trên chiếc gối dựa đầu giường đang vắt một xấp vải lụa dệt hoa màu xanh xám tro còn sót lại, nàng thầm nghĩ: “Mảnh vải gấm này chất liệu tốt quá, vừa khéo có thể may một chiếc bao đựng bút mực nghiên giấy rất vừa vặn, nếu thêu thêm vài khóm trúc biếc thanh tao lên trên mặt vải thì lại càng thêm phần trang nhã...”

Nghĩ tới đó, nàng bỗng giật mình, tự nhổ toẹt hai tiếng: “Phi, phi! Mình bị ma xui quỷ khiến hay sao mà lại đi cặm cụi may vá thêu thùa cho cái gã công tử lòng mang đầy mưu mô tính toán ấy cơ chứ!”

Nàng dứt khoát quẳng xấp vải sang một bên, bước lại ngồi trước khung thêu, nhìn đôi chim uyên ương ngũ sắc đang bơi lội trên nền vải đỏ thắm mà buông tiếng thở dài thườn thượt, rồi xốc lại tinh thần, từng mũi kim đường chỉ lại thoăn thoắt lướt đi...

Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Hot
Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Finger Grip Holder 2 ngón tiện lợi, chống rơi
Bán chạy
Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Ánh sáng thân thiện bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Nhiều màu nhỏ gọn, gấp gọn chắc chắn
Mới
Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Đa năng gấp gọn tiện lợi chắc chắn
Êm ái
Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Gối tựa lưng hình thú ngộ nghĩnh, êm ái
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 23 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!