Tiết trời đã bước sang độ tháng tư, khắp chốn ánh xuân rực rỡ chan hòa.
Từ sáng sớm, Hương Lan đã cảm thấy trong lòng bồn chồn nôn nao chẳng yên. Nàng nắm chặt chiếc túi thơm đã được vá lành lặn trong tay áo, trong bụng không ngớt thầm rủa xả Tống Kha một thôi một hồi. Khẽ ngó nghiêng vào trong buồng ngủ, thấy Tào Lệ Hoàn đang chụm đầu rù rì to nhỏ chuyện gì đó với Hủy Nhi, nàng bèn lấy cớ đi đun nước sôi, lách mình lẻn ra khỏi viện La Tuyết Ốc, rảo bước đi thẳng lên sườn đồi nhỏ để tìm Tống Kha. Còn chưa bước tới chân dốc, nàng đã nhìn thấy dưới gốc đào hoa nở rộ đang có một chàng thiếu niên tuấn tú, dáng người cao ráo ngọc thụ lâm phong đứng chắp tay chờ đợi, người đó chẳng phải Tống Kha thì còn là ai vào đây nữa!
Hương Lan vội vàng túm vạt váy chạy nhanh tới, dúi mạnh chiếc túi thơm vào tận tay Tống Kha, cất giọng cộc lốc: — Trả lại cho công tử đấy!
Dứt lời, nàng liền xoay người toan rảo bước quay về ngay lập tức. Nào ngờ Tống Kha nhanh tay vươn ra nắm chặt lấy cánh tay nàng: — Kìa kìa, cô việc gì mà phải vội vàng cuống cuồng thế chứ?
Hương Lan tức giận quay phắt đầu lại, vung mạnh cánh tay toan hất ra, ngặt nỗi sức lực của nàng làm sao giằng nổi bàn tay rắn rỏi của chàng. Nàng bực bội gắt: — Sao con lại không vội cho được! Con là nói dối để lẻn trốn ra đây đấy, lát nữa cô Hoàn mà phát hiện ra thì con no đòn mất mạng!
Tống Kha thoáng ngẩn người ra một nhịp, bấy giờ chàng mới vội vàng buông tay ra, trên gương mặt lộ rõ vẻ áy náy ngượng ngùng: — Ta thật lòng xin lỗi, là do ta suy nghĩ chưa được chu đáo làm liên lụy tới cô...
Hương Lan thấy chàng chân thành nhận lỗi như thế thì cơn giận trong lòng cũng nguôi ngoai đi đôi phần. Nàng đứng yên lại, nhỏ nhẹ thưa: — Chiếc túi thơm con đã vá xong xuôi cả rồi, nếu công tử không còn việc gì sai bảo nữa thì con xin phép cáo từ.
Tống Kha cúi đầu cẩn thận săm soi chiếc túi thơm trên tay: Chỉ thấy chỗ vải bị rách toạc ban đầu đã được luồn kim sửa chữa tỉ mỉ từng li từng tí, lại dùng sợi chỉ tơ cùng màu khéo léo chắp nối lại đường thêu hoa văn, vừa phẳng phiu tăm tắp lại vừa tinh xảo mịn màng, nhìn bằng mắt thường tuyệt nhiên không tài nào nhận ra trước đó từng có một vết rách! Chàng không khỏi mừng rỡ reo lên: — Khéo quá! Cô vá khéo léo quá chừng! — Chàng ngước mắt nhìn Hương Lan, nụ cười chân thành rạng rỡ: — Để vá được chiếc túi thơm tinh xảo nhường này chắc hẳn cô đã phải hao tâm tổn sức biết bao nhiêu, ta đương nhiên phải có món quà tạ ơn cho xứng đáng mới được.
Hương Lan vốn định cất bước đi ngay, nhưng nghe chàng thốt ra câu ấy, trong bụng nàng thầm nhủ: “Nếu công tử thật lòng muốn tạ ơn thì cứ thưởng cho con vài lượng bạc trắng là thiết thực nhất.” Nàng khẽ mím chặt môi nhìn chàng, im lặng không nói nửa lời.
Tống Kha mỉm cười bảo: — Thưởng cho cô bạc tiền thì e là dung tục quá. Món này ta xin tặng lại cho cô.
Nói đoạn, chàng thò tay vào trong vạt áo rút ra một chiếc túi gấm nhỏ bằng lụa dệt kim tuyến hoa văn tinh xảo, chìa ra trước mặt nàng.
Hương Lan ban đầu định mở miệng từ chối theo phép tắc, song sực nhớ lại hai đêm vừa qua mình phải thắp đèn chong dầu cặm cụi thức trắng, vừa khâu vá vừa nơm nớp lo sợ bị người ta bắt gặp thì trong lòng lại dâng lên nỗi ấm ức. Hôm ấy chàng bảo vá là nàng cứ thế ngơ ngác ôm về vá, vá được một nửa mới giật mình nghĩ lại: Nếu mình cứ bảo vụng về không vá nổi thì chàng làm gì được mình? Thế nhưng nhìn chiếc túi thơm đã vá dở dang, nàng lại cắn răng làm cho trọn vẹn. Hao tâm tổn sức nhường ấy, nay nhận một món quà tạ ơn của chàng ngẫm ra cũng chẳng có gì là quá đáng!
Nghĩ đoạn, nàng liền đưa hai tay đón lấy chiếc túi gấm, khẽ cúi mình thưa: — Đã như thế thì con xin phép không khách khí nữa, đa tạ Tống công tử đã rộng lòng ban thưởng.
Nói xong, nàng khẽ nhún gối chào một cái rồi lại toan xoay người bước đi.
Tống Kha liền sải hai bước dài tiến lên chặn ngang đường: — Cô chẳng tò mò muốn mở ra xem bên trong có thứ gì hay sao?
Hương Lan có phần bực bội, nàng ngước mắt nhìn lên, bắt gặp nụ cười ấm áp như gió xuân trên gương mặt khôi ngô tuấn tú tựa như trích tiên giáng trần của chàng. Nụ cười ấy rạng rỡ phong độ xuất chúng đến mức khiến nàng bất giác ngẩn ngơ mất một thoáng. Nàng thầm nghĩ: “Cái vị công tử họ Tống này tướng mạo quả thật khôi ngô tuấn tú khôn lường, phong thái lại đĩnh đạc ngời ngời, thảo nào mà mấy cô tiểu thư nhà họ Lâm mê mẩn ngày đêm tương tư đến thế.” Trút một thoáng ngẩn ngơ ấy, bao nhiêu bực dọc căm hờn trong lòng nàng bỗng chốc tan biến đi đâu mất sạch.
Tống Kha vẫn đứng bên cạnh ân cần giục giã: — Mau mở ra xem thử xem cô có vừa ý không nào.
Hương Lan chẳng còn cách nào khác, đành phải mở chiếc túi gấm ra, trút vật bên trong ra lòng bàn tay để nhìn. Chỉ thấy nằm gọn trong lòng bàn tay nàng là một chú ếch con được tạc bằng ngọc bích trong veo! Chất ngọc xanh biếc mọng nước, bóng bẩy ấm áp, rõ ràng là một khối ngọc bích thượng hạng vô cùng quý giá; đường nét chạm khắc dẫu có phần mộc mạc đơn sơ nhưng lại toát lên vẻ ngộ nghĩnh, chất phác đáng yêu khôn tả!
Hương Lan bất giác thốt lên một tiếng “Á!” khe khẽ đầy vẻ thích thú. Nàng nâng chú ếch ngọc lên ngắm nghía tới lui, lẩm bẩm trầm trồ: — Đồ chơi tạc bằng ngọc bích thì con thấy nhiều rồi, nhưng chạm khắc thành hình thù ngộ nghĩnh đáng yêu nhường này thì quả thật hiếm thấy lắm.
Trông thấy Hương Lan thực lòng yêu thích, khóe môi Tống Kha cũng bất giác khẽ nhếch lên một nụ cười rạng rỡ: — Món đồ chơi con con này là do ta những lúc rảnh rỗi nhàn hạ tự tay đục đẽo chạm khắc cho vui thôi, cô thích là tốt rồi.
Hương Lan nghe câu nói ấy sao mà ẩn chứa bao nỗi dịu dàng tình ý mập mờ, nàng bỗng giật mình sực tỉnh nhận ra mình và Tống Kha lúc này đang đứng quá đỗi gần nhau! Nàng vội vàng lùi lại phía sau hai bước, trấn tĩnh lại tinh thần, khép nép thưa: — Nô tỳ xin đa tạ ơn ban thưởng của Tống công tử. Nếu công tử không còn điều chi căn dặn nữa thì con xin phép lui về trước ạ.
Tống Kha khẽ chau mày lại thật chặt. Ban nãy hai người kẻ nói người cười còn có đôi phần thân mật gần gũi, thế mà chớp mắt một cái nàng lại tự xưng là “nô tỳ”, gọi chàng là “Tống công tử”, rõ ràng là cố tình vạch rõ ranh giới xa cách nghìn trùng. Trong lòng chàng dâng lên nỗi sốt ruột, liền vội bước tới chặn đường nàng lần nữa: — Khoan đã! Chiếc khăn tay của cô vẫn còn đang ở chỗ ta cơ mà!
Hương Lan lúc này mới sực nhớ ra chiếc khăn tay nàng cho chàng mượn để lau vết bùn hôm nọ chàng vẫn chưa trả lại. Nàng liền chìa tay ra đòi: — Đã vậy xin công tử mau trả lại khăn cho con ạ.
Tống Kha bỗng làm bộ mặt vô tội, xòe cả hai bàn tay ra cười trừ: — Ta để quên ở phòng mất rồi. — Thấy Hương Lan lại bắt đầu nhăn mày khó chịu, chàng liền nhanh nhảu chữa cháy: — Hay là sáng mai đúng vào giờ Tỵ, cô lại ra đây nhé, ta nhất định sẽ mang khăn ra trả tận tay cho cô?
Hương Lan rụt bàn tay lại, lạnh lùng bảo: — Thôi khỏi đi ạ, dù sao cũng chỉ là một mảnh khăn tay rách, con cũng chẳng cần nữa đâu, phiền công tử đem đốt bỏ đi là xong.
Nói đoạn nàng lại toan rảo bước cất đi.
Tống Kha lại vươn cánh tay dài ra chắn ngang, nụ cười trên môi vẫn tươi rói: — Hay là thế này đi: Chiếc khăn tay ấy xem như cô tặng lại cho ta, ta lấy một món đồ khác để đổi lại cho cô nhé?
Nói xong, chàng thò tay vào sâu trong ống tay áo, rút ra một bông hoa lụa nhỏ màu trắng muốt!
Hương Lan thoáng sững sờ ngây người ra. Tống Kha lộ rõ vẻ đắc ý, đưa bông hoa lụa tới trước mặt nàng, bảo: — Đổi bằng bông hoa lụa này nhé, cài lên đầu trông đẹp hơn cái bông hoa gấp bằng giấy trắng trên tóc cô nhiều đấy!
Hương Lan đón lấy bông hoa lụa lật qua lật lại nhìn: Nơi mặt sau của cánh hoa có một vệt mực tàu nhỏ màu đen mờ mờ — đó chính là vết mực do đích thân nàng cầm bút lông khẽ chấm vào để làm dấu hiệu nhận biết! Hóa ra bông hoa lụa trắng nàng đánh rơi hôm trước ở sân viện Thọ Hỷ đã được Tống Kha nhặt được cất giữ bấy lâu nay!
Tống Kha chăm chú ngắm nhìn Hương Lan: Thấy nàng khép nép cúi đầu, hàng mi rậm cong vút che khuất đi đôi mắt phượng tuyệt mỹ, nét thanh tao đài các của nàng dẫu là cành lan trong thung lũng sâu cũng chẳng thể sánh bằng. Chàng nhìn nàng đến mức ngơ ngẩn cả người, khẽ thì thầm buông một câu: — Hôm cô đánh rơi bông hoa này, ta vừa khéo lại tình cờ đi ngang qua nhặt được... Cô bảo xem, chuyện này liệu có tính là nhân duyên trời định hay không?
Hương Lan nghe những lời ấy càng lúc càng đi quá giới hạn phép tắc, nàng liền khẽ nở một nụ cười xa cách lạnh lùng: — Tống công tử trả lại đồ vật về cho chủ cũ, nô tỳ xin ghi lòng tạc dạ cảm tạ công tử.
Nàng nhún gối chào một cái, lại toan quay gót bước đi.
Lần này Tống Kha không vươn tay ra cản đường nữa, chàng chỉ đứng nhìn theo bóng lưng nàng cất tiếng hỏi với theo: — Ta vẫn chưa biết tên cô là gì đâu đấy nhé? — Thấy Hương Lan vờ như điếc không thèm đáp lời, chàng liền cố tình cất cao giọng oang oang: — Nếu cô nhất quyết không chịu nói, thì lát nữa ta sẽ đích thân sang viện La Tuyết Ốc gõ cửa từng phòng để dò la tên tuổi của cô đấy!
Hương Lan trong bụng thầm rủa xả cái gã này thật là đáng ghét! Nàng ngoảnh phắt đầu lại trừng mắt lườm chàng một cái sắc lẻm, hậm hực buông lại một câu: — Con tên là Hương Lan!
Dứt lời, nàng liền túm chặt vạt váy co cẳng chạy thục mạng biến mất sau rặng trúc như một làn khói.
Gần về tới viện La Tuyết Ốc, Hương Lan mới dừng bước đứng lại, sửa sang lại nếp áo và mái tóc cho ngay ngắn chỉnh tề. Nàng tạt qua gian bếp nhỏ sau nhà xách nửa ấm nước sôi, rồi thong thả bước vào trong nhà. Vừa bước chân qua ngưỡng cửa, nàng đã nhìn thấy Hủy Nhi đang tựa lưng vào khung cửa dùng kẹp sắt tách vỏ quả hạch đào nhai tanh tách. Ả liếc xéo Hương Lan một cái, cười khẩy mỉa mai: — Mới sáng sớm ngày ra đã chẳng thấy cái xác mày đâu rồi, chạy đi đâu đàn đúm lăng nhăng thế hả?
Hương Lan nhỏ nhẹ thưa: — Em đi đun nước sôi ạ. — Nói đoạn nàng liền lách mình bước vào trong châm thêm nước trà.
Hủy Nhi nhìn theo bóng lưng Hương Lan hừ mũi một tiếng, nhổ toẹt mảnh vỏ hạch đào trong mồm xuống đất, ngẩng mặt lên bảo với Tào Lệ Hoàn vừa từ buồng ngủ bước ra: — Cô chẳng chịu răn dạy nó gì cả, suốt ngày chỉ biết lượn lờ ra ngoài đàn đúm trốn việc!
Tào Lệ Hoàn bảo: — Lúc này đang cần phải dỗ dành nó để nó cắm đầu làm lụng thêu thùa cho xong việc. Tao thấy con ranh ấy dạo này làm việc không còn siêng năng mau lẹ như trước nữa rồi, nếu giờ cứ mở mồm ra mắng mỏ sỉ vả nó, nó sinh lòng bực bội chán nản rồi thêu thùa cẩu thả làm hỏng hết đống của hồi môn của tao thì khốn!
Hủy Nhi bĩu môi khinh bỉ: — Cô sợ cái quái gì chứ! Nó mà dám lười biếng trốn việc thì bảo mợ cả đuổi cổ nó ra khỏi phủ là xong ngay!
— Bây giờ bà lớn Tần thị đã về nắm quyền rồi, lời ăn tiếng nói của con mụ Triệu Nguyệt Thiềm làm sao còn có trọng lượng như trước được nữa! — Tào Lệ Hoàn lộ rõ vẻ mặt toan tính tinh ranh: — Dù sao con Hương Lan vẫn là người ở do nhà họ Lâm mua về, nếu là người của nhà họ Tào chúng ta thì tao muốn đánh muốn chửi lúc nào chẳng được. Mày bớt đôi co chấp nhặt với con bé ấy đi. Tao hỏi mày, việc tao giao cho mày đi thu xếp đã làm tới đâu rồi? Việc đó mà thành công thì mới là lối thoát lâu dài, một bước lên mây của thầy trò chúng ta đấy!
Hủy Nhi vội hạ thấp giọng thì thào: — Em đã làm y xì đúc theo lời cô dặn dò rồi ạ, một câu một chữ cũng chẳng dám làm sai lệch. — Nhưng giọng ả lại thoáng lộ vẻ run sợ: — Cô ơi... Nhỡ may chuyện này mà bị người ta điều tra bại lộ ra thì...
— Mày cứ kê cao gối mà an tâm, đời nào mà điều tra ra được! — Tào Lệ Hoàn quả quyết dứt khoát: — Huống hồ dẫu có điều tra ra được thì đã làm sao? Bộ chúng nó dám ăn tươi nuốt sống thầy trò mình chắc? Cùng lắm là cuốn gói xách hòm xiểng chuồn thẳng về quê là xong chứ gì! Chuyện đời đã dồn tới bước đường cùng này rồi, không làm cũng phải làm, chi bằng đánh cược một phen sinh tử! — Nhìn thấy vẻ mặt co ro sợ sệt của Hủy Nhi, ả liền vỗ vỗ lên vai an ủi: — Mày cứ yên tâm đi, trời có sập xuống thì có tao đứng ra chống đỡ!
Hủy Nhi thở dài một tiếng, ngập ngừng bảo: — Cô... Cô ơi, cô đã đính hôn đàng hoàng với cậu Nhậm rồi cơ mà, chỉ đợi ngày hết tang là xuất giá theo chồng thôi. Nhà họ Nhậm dẫu gia cảnh có đơn chiếc đôi chút, nhưng cậu Nhậm tính tình lại dịu dàng biết thương hoa tiếc ngọc, giữ lấy mấy sào ruộng vườn sống qua ngày cũng là một đời bình an êm ấm, cô việc gì phải đâm đầu vào vũng nước đục này làm chi...
Tào Lệ Hoàn im lặng không đáp. Đôi mắt ả trừng trừng nhìn chằm chằm vào chiếc chén gốm vẽ hoa lam viền chỉ đỏ quý giá trên mặt bàn đến xuất thần. Bỗng nhiên ả cầm chiếc chén lên dí sát vào tận mặt Hủy Nhi, gằn giọng hỏi: — Tao hỏi mày: Kể cả khi cha mẹ tao còn sống, ở cái chốn quê nhà Dự Châu bần hàn ấy, nhà chúng ta có đủ tiền bạc để dùng nổi cái chén quý giá nhường này không?
Hủy Nhi ngẩn người ra một thoáng, lắc đầu.
Tào Lệ Hoàn chỉ tay ra khắp bốn bề căn phòng: — Thế nhà mình có dùng nổi chiếc giường gỗ chạm trổ dát vàng lộng lẫy này không? Có dùng nổi bức bình phong khảm xà cừ nạm ngọc này không? Có bày nổi chiếc bình hoa quý giá thời Thành Hóa trên chiếc sập kia không? Tao dẫu có dăm ba bộ quần áo tươm tất nhưng đếm trên đầu ngón tay cũng hết sạch; trong khi con ranh Lâm Đông Kỳ kia tùy tiện khoác lên mình một bộ xiêm y gấm vóc thượng hạng cũng đáng giá tới bốn mươi lượng bạc trắng! — Tào Lệ Hoàn càng nói thì hai gò má lại càng đỏ gay gắt, hai con mắt sáng rực lên những tia tham lam điên dại: — Xưa kia tao cứ ngỡ cái cơ ngơi ba gian nhà lớn ở quê nhà là to tát vẻ vang lắm rồi, nay đặt chân vào phủ họ Lâm này tao mới bàng hoàng nhận ra cái căn nhà ở Dự Châu kia chẳng khác nào một cái chuồng lợn bẩn thỉu! Cái hoa viên này đẹp đẽ xa hoa chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh, tao chưa từng ngờ được rằng trên đời này lại có những kẻ sống sung sướng phú quý ngút trời đến nhường này... Hủy Nhi à, ngay từ ngày đầu bước chân vào đây tao đã thề với lòng mình: Nếu như không tìm được một mối hôn sự giàu sang phú quý hơn nhà họ Lâm này, thì tao thề dứt khoát không bao giờ chịu dọn ra khỏi đây! Bằng không thì bộ trâm vàng nạm hồng ngọc gia truyền mẹ tao để lại chẳng phải là đem dâng không làm mồi béo bở cho con tiện nhân Triệu Nguyệt Thiềm nuốt trọn hay sao!
Hủy Nhi ấp úng muốn nói lại thôi: — Nhưng... Nhưng chuyện này dẫu có thành công đi chăng nữa, thì cô cùng lắm cũng chỉ được nạp làm một người thiếp lẽ mọn hầu hạ cậu ba Cẩm Đình mà thôi! Người đời nhìn vào sẽ đàm tiếu dèm pha, cô cả đời này e là chẳng ngẩng mặt lên nổi! Trong khi gả sang nhà họ Nhậm thì cô là vợ cả đàng hoàng danh chính ngôn thuận, chuyện này...
— Đó là chuyện của sau này! Thuyền đến đầu cầu tự khắc sẽ thẳng! Bao nhiêu sóng to gió lớn bão bùng năm xưa tao còn vượt qua được, chút chuyện này thì nhằm nhò gì! — Tào Lệ Hoàn gạt phắt đi: — Hủy Nhi, mày cũng từng nhìn thấy cậu ba Cẩm Đình rồi đấy thôi: ngũ quan khôi ngô tuấn tú như ngọc vẽ thì chớ, từng cử chỉ cất bước nhấc tay đều toát lên phong thái đĩnh đạc của bậc đại công tử danh gia vọng tộc! Đem so với cậu ấy thì cái thằng Nhậm Vũ kia chỉ đáng vứt đi như một bãi rác! Cứ cho là nhà họ Nhậm rước tao về cung phụng tao như một pho tượng Phật đi chăng nữa, thì cái nhà nghèo rớt mồng tơi ấy bốn mùa quanh năm có mua nổi một manh áo gấm thượng hạng cho tao mặc không? Có bao giờ ngửi nổi một giọt rượu ngự do triều đình ban thưởng không?
Hủy Nhi nghẹn ứ họng không thốt nên lời, thần sắc ngơ ngác đờ đẫn. Nụ cười trên gương mặt Tào Lệ Hoàn lúc này bỗng trở nên ma mị quái đản: — Huống hồ cái thằng Nhậm Vũ ấy là một kẻ đần độn tối dạ! Đèn sách học hành chẳng xong, buôn bán làm ăn cũng chẳng biết, cắm đầu mài đũng quần đọc sách suốt mười mấy năm trời mà đến nay vẫn chỉ là một tên đồng sinh thi trượt! Ngoài miệng tao cứ rêu rao bốc phét cho oai, bảo nhà họ Nhậm người ít cảnh vắng dễ hầu hạ, gia đạo nề nếp ruộng đất dư dả sung túc; khen thằng Nhậm Vũ thật thà đôn hậu tính tình hiền lành... Thực chất... Thực chất tất cả những lời ấy chỉ là để tự dát vàng lên mặt mình cho đỡ nhục nhã ê chề mà thôi! Sự thật ra sao trong bụng tao sáng như gương soi, chẳng qua nói dối nhiều quá thì chính bản thân tao cũng tự lừa gạt lấy chính mình, ngỡ như mình ưng ý cái mối hôn sự bần hàn ấy lắm...
Hủy Nhi thấy Tào Lệ Hoàn lộ vẻ chua xót cay đắng, liền khẽ gọi: — Cô ơi...
Tào Lệ Hoàn lắc lắc đầu, giọng nói đanh lại đầy vẻ tuyệt tình: — Đàn bà con gái dẫu có tài giỏi tháo vát đến đâu thì rốt cuộc cũng phải trông cậy vào người đàn ông của mình. Thằng Nhậm Vũ là một cục đất hèn kém bạc nhược, sau này đừng nói là đỗ đạt làm quan để mang vinh hoa phú quý cho vợ con, ngay đến việc bảo bọc gìn giữ cơ nghiệp tổ tiên để lại e là nó cũng chẳng gánh nổi!
Nói tới đây, giọng ả chùng xuống một thoáng. Cả căn phòng rơi vào khoảng im lặng ngột ngạt. Bỗng nhiên, Tào Lệ Hoàn ưỡn thẳng ngực dậy, hai mắt trợn trừng lóe lên những tia hung tợn tàn độc: — Tao đây vốn dĩ cũng là thiên kim tiểu thư con nhà danh gia vọng tộc, cớ sao một đứa con gái do vợ lẽ sinh ra như con Lâm Đông Hoàn còn gả được cho con nhà quan lại hiển hách, mà tao là con gái vợ cả đàng hoàng lại phải đâm đầu đi lấy một thằng chồng nghèo hèn rách nát chứ? Dẫu có phải làm thiếp cho nhà họ Lâm, thì cả đời này tao cũng phải được đắm mình trong vinh hoa phú quý lầu son gác tía! Hừ! Một khi tao đã bước chân vào làm thiếp của cậu ba rồi, thì cả cái phủ họ Lâm này đứa nào dám coi thường tao là phận tì thiếp mọn chứ? Sau này cái ghế vợ cả đàng hoàng sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay tao mà thôi!
Ánh mắt Tào Lệ Hoàn sắc lẹm như dao cạo, lộ rõ vẻ nham hiểm tàn nhẫn khôn cùng. Hủy Nhi nghĩ tới viễn cảnh sau này Tào Lệ Hoàn được ở lại Lâm phủ làm chủ nhân thì bản thân mình cũng được hưởng lây bao nhiêu bổng lộc sung sướng, bèn vội vàng đon đả rót một chén trà thơm dâng lên, rồi chụm đầu cùng chủ nhân vắt óc bàn mưu tính kế...