Dạo này chuỗi ngày sống của Tào Lệ Hoàn ở Lâm phủ chẳng còn dễ chịu như trước nữa. Thuở trước lúc mợ cả Triệu Nguyệt Thiềm còn nắm quyền quản gia, vì nể chút tình cảm qua lại nên đám người hầu kẻ hạ còn giữ đôi phần kiêng nể Tào Lệ Hoàn; từ ngày bà lớn Tần thị trở về thu hồi toàn bộ quyền hành trong phủ, cơm ăn áo mặc đồ dùng của Tào Lệ Hoàn bị cắt giảm sút kém hơn trước rất nhiều. Ngặt nỗi bản tính ả lại bủn xỉn ki bo, chẳng bao giờ chịu bỏ ra lấy một cắc bạc lẻ để đút lót ban thưởng cho người dưới, đâm ra đám tôi tớ trong phủ lại càng được thể làm ăn tắc trách, đối đãi với viện La Tuyết Ốc vô cùng chiếu lệ qua quýt.
Tào Lệ Hoàn thấy cơm canh ngày càng tệ hại kham khổ, bánh trái hoa quả hàng ngày cũng bị cắt xén chẳng buồn đưa sang, liền nổi trận lôi đình, đích thân dẫn Hủy Nhi xông thẳng xuống nhà bếp lớn để làm loạn một trận. Vợ của Vượng Tài — người chịu trách nhiệm cai quản gian bếp lớn của phủ — đang đứng tựa lưng vào khung cửa, tay cầm chiếc tăm xỉa răng tanh tách, cất giọng the thé lạnh tanh: — Độ này mùa màng thất bát năm hạn khó khăn, ngay đến mâm cơm của bà cụ còn bị bớt đi mất ba món kia kìa! Cô Hoàn bữa nào mâm cơm cũng đủ cả thịt lẫn cá, còn có điều gì mà không biết đủ nữa chứ? Cô mà muốn ăn ngon mặc đẹp hơn, thì xin mời tự móc tiền túi ra mà mua sắm nguyên liệu mang về đây, bếp núc củi lửa của nhà bếp chúng tôi sẵn sàng cho cô mượn dùng thoải mái! Mấy hôm trước mợ cả muốn ăn một bát canh nấm ngâm dầu đỏ, cũng phải ghi nợ vào sổ chi tiêu của phòng lớn rồi sai người ra ngoài phố mua nấm về nấu đấy thôi. Cô mà không phục thì cứ việc đi tìm bà lớn Tần thị mà thưa kiện, đây là mệnh lệnh do chính miệng bà lớn ban xuống đấy ạ!
Nói đoạn, mụ ta liền vung tay hất mạnh tấm rèm vải bước tọt vào trong nhà, chẳng thèm ngoái nhìn ả lấy nửa con mắt.
Tào Lệ Hoàn uất ức tím cả gan ruột, đùng đùng chạy sang tìm Tần thị để khóc lóc kể khổ, lại tố cáo một tràng tội trạng của vợ Vượng Tài. Tần thị giữ bộ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng bảo: — Lại có cái thứ nô tỳ lộng hành đến thế ư? Để rồi ta sẽ chấn chỉnh lại quy củ của chúng nó cho ra trò. Thế nhưng năm nay hạn hán mất mùa, nghe đâu đến cả các bậc cung phi nương nương chốn hoàng cung son sẻn còn phải thắt lưng buộc bụng cắt giảm chi tiêu cơ mà. Người trong phủ chúng ta dẫu sao cũng chẳng thể cao quý danh giá hơn cả Thái hậu với các bậc nương nương được, đúng không con? Bởi vậy cho nên mọi định mức chi tiêu trong nhà đều phải giảm bớt đi một nửa. Ngay đến con bé Đông Khởi hôm qua nằng nặc đòi ăn thêm một bát chè ngân nhĩ, mà phải kỳ kèo nài nỉ ta cả buổi trời, cuối cùng phải tự mình phụng phịu móc tiền riêng ra thêm vào thì nhà bếp mới chịu nấu cho một bát đấy!
Từng câu từng chữ của Tần thị thốt ra rõ ràng mang một hàm ý sâu cay: Muốn tiếp tục ăn sung mặc sướng ở đất họ Lâm này ư? Đừng có hòng! Thèm ăn của ngon vật lạ thì tự bỏ tiền túi ra mà sắm! Nói chưa được ba câu, Tần thị đã thong thả nâng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ để tiễn khách. Đợi bóng Tào Lệ Hoàn vừa khuất dạng, bà liền sai cô hầu gái Lục Lan mang một vốc tiền đồng lớn đem xuống nhà bếp thưởng cho vợ Vượng Tài, không tiếc lời khen ngợi mụ ta phen này làm việc vô cùng đắc lực, vừa lòng đẹp ý bà.
Tào Lệ Hoàn hậm hực trở về viện La Tuyết Ốc đương nhiên lại nổi cơn lôi đình phát tiết một trận long trời lở đất. Hương Lan thấy thế liền nhanh chân lách mình trốn ra ngoài sân. Tào Lệ Hoàn tiếc chẳng nỡ đánh con hầu thân cận Hủy Nhi, lại ngại chẳng tiện mắng mỏ Hoài Nhuỵ, bèn cầm chiếc chổi lông gà đuổi theo con chó nhỏ trong sân đánh đập túi bụi, đánh chán chê vẫn chưa hả cơn tức, ả lại vung tay ném vỡ tan tành thêm một chiếc chén trà nữa.
Hương Lan chẳng biết đi đâu về đâu, bèn rảo bước đi dạo một vòng sang phía viện Tri Xuân. Vừa khéo nhìn thấy bé Tiểu Quyên đang ngồi một mình trông coi lò than trong gian phòng trà nhỏ, nhìn thấy Hương Lan bước tới, cô bé mừng rỡ tíu tít kéo nàng ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ, rồi nhanh như cắt chạy biến ra ngoài bưng vào hai miếng bánh đậu xanh mời nàng ăn, lại lấy chiếc chén riêng của mình rót nước chè nóng hổi mời nàng uống.
Hương Lan mỉm cười dịu dàng: — Thôi em đừng tất bật làm gì, chị chỉ ngồi chơi một lát rồi phải về ngay đây. Cô chủ nhỏ bên phòng chị tính nết khó chiều lắm, chị chẳng dám lượn lờ bên ngoài lâu đâu.
Tiểu Quyên ấn chén nước vào tận tay Hương Lan, bảo: — Vâng, cả cái phủ này từ trên xuống dưới ai mà chẳng chê cô Hoàn tính tình hẹp hòi, keo kiệt lại thích làm màu làm mè, ăn nói sáo rỗng chẳng có chút cốt cách của bậc tiểu thư danh gia vọng tộc gì cả. Dù sao chị cũng sắp qua được cơn bĩ cực rồi, đợi cô ấy xuất giá lấy chồng là chị thoát nợ, mấy cô tiểu thư bên phòng lớn như cô hai, cô ba, cô út đều hiền lành dễ hầu hạ hơn cô ấy vạn lần! — Cô bé cầm chiếc quạt nan quạt nhè nhẹ vào lò than, hạ giọng thì thào: — Dạo này cuộc sống của em dễ thở hơn nhiều rồi chị ơi! Bà lớn Tần thị vừa về tới nơi là cả phòng lớn bỗng chốc như đổi khác hoàn toàn. Mới qua có vài ngày mà bà lớn đã phạt nặng con Ngâm Liễu — đứa chuyên thói đánh đập đám người hầu nhỏ tuổi nhất viện, lại phạt mợ cả Triệu Nguyệt Thiềm mấy lần liền, giờ trong viện yên ắng trật tự lắm rồi!
Hương Lan nhìn gương mặt tròn xoe cùng đôi mắt cười híp lại của Tiểu Quyên mà bất giác mỉm cười theo. Kể từ ngày đặt chân vào Lâm phủ cho tới nay, Tiểu Quyên là cô bé ngây thơ, không chút mưu mô tính toán nhất, cũng là người bạn đầu tiên nàng kết giao trong chốn thâm cung nội viện này. Ở bên cạnh cô bé, nàng cảm thấy cõi lòng mình được thả lỏng, nhẹ nhõm đi biết bao nhiêu. Nàng vốn định sang đây để dò la thêm chút tin tức, song lúc này nàng lại gạt phắt ý nghĩ ấy ra khỏi đầu, chẳng buồn bận tâm nghĩ ngợi tới những chuyện nhức óc bực bội bên viện La Tuyết Ốc nữa. Nàng ngồi thủ thỉ trò chuyện với Tiểu Quyên, kể cho nhau nghe về cha mẹ người thân ở quê nhà, rồi tíu tít kể những chuyện vụn vặt thường ngày.
Đúng lúc ấy, có một cô gái dáng người cao gầy từ ngoài thềm bước vào. Tiểu Quyên vừa trông thấy liền tươi cười hớn hở: — Em đang định chạy đi gọi chị thì vừa khéo chị lại tới! Đây là chị Hương Lan mà em đã kể với chị hôm nọ đấy, hôm mới vào phủ em vừa gặp chị ấy là đã thấy hợp nhau như chị em ruột rồi, nói chuyện mãi không dứt được! — Rồi cô bé quay sang bảo với Hương Lan: — Đây là chị Đinh Lan, tuy chỉ hơn chị em mình một hai tuổi thôi nhưng đã là người hầu gái hạng hai đàng hoàng rồi đấy ạ, cũng may nhờ có chị ấy ngày thường luôn để mắt che chở bao bọc em, nếu không thì em đã bị người ta bắt nạt đến khốn khổ rồi! — Nói đoạn, cô bé liền thè lưỡi một cái đầy tinh nghịch.
Hương Lan mỉm cười chào: — Em chào chị Đinh Lan.
Nàng đưa mắt nhìn người mới tới: Đinh Lan mặc chiếc áo ngắn bằng sa tanh màu xanh chàm còn khá mới, khoác ngoài chiếc áo cộc viền răng cưa màu trắng, phía dưới mặc chiếc váy màu xanh đen nền nã. Gương mặt nàng thon dài, hàng lông mày nhạt đến mức gần như không thấy rõ, phải dùng bút chì than kẻ dài ra, đôi mắt hạnh trong veo, khuôn miệng hơi rộng một chút nhưng mỗi khi cười lại để lộ hàm răng trắng muốt đều tăm tắp. Dẫu không phải trang sắc nước hương trời nhưng lời ăn tiếng nói lại vô cùng dịu dàng, hòa nhã, khiến người ta vừa gặp mặt đã nảy sinh thiện cảm mến yêu.
Đinh Lan cười xua tay: — Ôi dào, gọi “chị” làm gì cho thêm già người ra, con bé Tiểu Quyên lúc nào cũng gọi thẳng tên tao là Đinh Lan đấy thôi, mày cứ tự nhiên đừng khách khí làm gì. — Trông thấy miếng bánh đậu xanh trên tay Hương Lan, nàng liền lườm Tiểu Quyên một cái, trách yêu: — Cái đĩa bánh đậu xanh này là từ hôm qua rồi, để qua đêm không còn tươi ngon nữa. Ban nãy tao đi ngang qua bếp nhỏ thấy người ta đang hấp bánh phù dung nóng hổi thơm phức, để tao chạy ra lấy mấy miếng cho chúng mày ăn nhé!
Tiểu Quyên hoảng hốt vội vàng túm chặt lấy tay áo Đinh Lan: — Chị điên rồi à! Để mấy người bên phe chị Nghênh Sương nhìn thấy thì họ xé xác chị ra mất!
Đinh Lan nháy mắt tinh nghịch cười: — Cái bếp nhỏ ấy bây giờ đâu còn là thiên hạ của một mình con Nghênh Sương nữa đâu! Mày cứ yên tâm, tao biết chừng biết mực mà!
Nói xong, nàng liền nhanh thoăn thoắt lách người bước ra ngoài. Chẳng bao lâu sau nàng đã quay trở lại, trong bọc khăn tay là mấy miếng bánh phù dung nóng hổi đang bốc khói nghi ngút tỏa hương thơm lừng, tay kia cầm chiếc ấm gốm tráng men vẽ hoa cúc vàng, đon đả bảo: — Mau mang chén lại đây! Trong ấm này là trà mật ong thượng hạng đấy, sáng nay người ta pha dâng lên cho bà lớn uống, bà lớn uống không hết liền ban cho chị Hồng Tiễn. Chị Hồng Tiễn chê ngọt quá nên để ngoài bếp chẳng ai ngó ngàng tới, tao đã hỏi khéo rồi mới bưng ra đây đấy. Chị em mình chế thêm chút nước sôi vào, vừa uống vừa nhắm với bánh phù dung nóng thì ngon tuyệt cú mèo!
Tiểu Quyên vội vàng xách ấm đồng châm thêm nước sôi nghi ngút khói. Ba cô gái quây quần ngồi bên nhau, vừa nhâm nhi từng miếng bánh ngọt thơm phức vừa thưởng thức chén trà mật ong ngọt ngào ấm áp. Hương Lan có lòng muốn kết giao bạn hữu, Đinh Lan tính tình lại cởi mở chan hòa, thêm vào đó là cái mồm tíu tít líu lo như chim hót của bé Tiểu Quyên, khiến cả căn phòng nhỏ rộn rã tiếng cười vui vẻ, vô cùng đầm ấm.
Đinh Lan vốn là con cái của người ở sinh ra trong Lâm phủ, từ nhỏ đã được đưa vào viện Tri Xuân làm những việc lặt vặt. Sau này lớn lên, Triệu Nguyệt Thiềm thẳng tay đuổi hết những đứa hầu gái có nhan sắc lẳng lơ khêu gợi ra ngoài, thấy Đinh Lan dung mạo bình dị đằm thắm, tính tình lại thật thà lanh lợi, giao việc gì cũng dốc lòng dốc sức làm cho chu đáo vẹn toàn, nên mới giữ lại bên mình, qua vài năm liền cất nhắc nâng lên hàng người hầu hạng hai.
Hương Lan ăn hết một miếng bánh phù dung, nhấp một ngụm trà mật ong ấm nóng sảng khoái, bèn khẽ khàng hỏi thăm: — Nhắc mới nhớ, hôm nay cô Hoàn nhà tôi lại sang làm phiền bà lớn một trận ra trò, than thở rằng cơm canh ăn uống không bằng dạo trước, định mức đồ ăn bị cắt giảm, bánh trái cũng không đưa sang đúng giờ, dẫu có đưa sang cũng chỉ có lèo tèo bốn năm miếng chẳng đủ dính răng. Không biết các cậu các cô khác trong phủ có bị cắt giảm định mức chi tiêu như thế không chị nhỉ?
Tiểu Quyên miệng còn đang ngậm miếng bánh, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói lúng búng: — Chỉ có mỗi cái cô Hoàn nhà chị là lắm chuyện rắc rối nhất thôi! Vụ cô ấy ẩu đả đánh nhau túi bụi với chị Lưu Bôi ngoài sân viện Thọ Hỷ cả cái phủ này ai mà chẳng biết! Chị Lưu Bôi vì cô ấy mà bị đánh đòn tới mười trượng đau điếng kia kìa, thật là xúi quẩy!
Đinh Lan rõ ràng là người từng trải và thấu hiểu sự đời hơn hẳn Tiểu Quyên. Nàng dường như nhìn thấu tâm ý vì sao Hương Lan lại gặng hỏi những điều ấy, liền mỉm cười nhìn nàng, thong thả đáp: — Định mức cơm canh ăn uống thì quả thực ai ai cũng bị cắt giảm cả... Thế nhưng... tiền tiêu vặt hàng tháng của các cô cậu chủ nhân thì lại được tăng lên gấp bội! Phần bạc tăng thêm ấy được tính thẳng vào việc bù đắp cho tiền ăn uống hàng ngày đấy.
Nói dứt câu, Đinh Lan liền khéo léo ngậm miệng lại, chuyển hướng câu chuyện sang khen ngợi mẫu hoa văn thêu trên vạt áo của Tiểu Quyên.
Hương Lan nghe xong câu ấy liền thoáng ngẩn người ra một nhịp, rồi đôi mắt to tròn lập tức sáng rực lên vì kinh ngạc! Trời đất quỷ thần ơi! Cô ả họ hàng Tào Lệ Hoàn đem so mưu tính kế với bà lớn Tần thị thì đạo hạnh quả thực còn quá đỗi non nớt, chẳng khác nào đứa trẻ con mới tập đi!
Bà lớn ngoài mặt thì hạ lệnh cắt giảm định mức ăn uống của cả phủ để tỏ rõ đức tính thanh liêm tiết kiệm trong lúc tang ma hạn hán, thế nhưng bà lại ngấm ngầm tăng tiền tiêu vặt hàng tháng cho các vị cậu ấm cô chiêu ruột thịt của nhà họ Lâm, số tiền tăng thêm ấy được chuyển thẳng vào nhà bếp để bù vào bữa ăn hàng ngày của họ. Tính đi tính lại, rốt cuộc thì chẳng khác nào “bình mới rượu cũ”, cơm ăn áo mặc của các vị chủ nhân đích thực trong Lâm phủ vẫn đủ đầy sung túc chẳng hề suy suyển lấy nửa phân!
Thế nhưng, đối với Tào Lệ Hoàn thì lại là một đòn chí mạng long trời lở đất! Ả ở trong Lâm phủ này chỉ là phận ăn bám nương nhờ, dẫu ăn dẫu ở miễn phí nhưng phủ họ Lâm tuyệt đối không bao giờ phát tiền tiêu vặt hàng tháng cho ả! Toàn bộ mưu kế thâm sâu này rõ ràng là mũi tên nhắm thẳng vào một mình Tào Lệ Hoàn mà bắn tới! Vậy mà cô ả họ hàng lại không biết điều, chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao đã hùng hổ chạy sang nhà bếp làm loạn rồi nhảy tới trước mặt bà lớn kể khổ, người ngoài nhìn vào chẳng biết đang cười thầm chê bai cái thói thiển cận ngu dốt của ả đến mức nào nữa!
Hương Lan trong lòng không khỏi dâng lên bao nỗi cảm khái khôn nguôi. Nàng thầm tính toán chỉ độ vài ba tháng nữa thôi là Tào Lệ Hoàn sẽ hết tang rồi xuất giá tòng phu. Bản thân nàng là người ở của nhà họ Lâm, đương nhiên không thể bị đem đi làm của hồi môn theo hầu sang nhà chồng cho ả được, ngày ấy đến ắt nàng sẽ phải chuyển sang hầu hạ một vị chủ nhân mới. Nhân dịp này, nàng liền lựa lời khéo léo gặng hỏi Đinh Lan về tính tình nết na của các vị cậu ấm cô chiêu trong phủ. Đinh Lan cũng chẳng giấu giếm, đem những điều mình biết rủ rỉ kể hết cho Hương Lan nghe. Thoáng chốc hai tuần trà đã trôi qua, Hương Lan bèn đứng dậy xin phép ra về.
Lúc chia tay, Đinh Lan hào phóng bốc cho Hương Lan một nắm lớn hạt dưa và mứt mơ sấy dẻo, tươi cười dặn dò: — Những lúc rảnh rỗi mày cứ việc chạy sang đây chơi với tao và con Tiểu Quyên nhé!
Tiểu Quyên cười khúc khích: — Tên của hai chị đều có một chữ “Lan”, hèn chi vừa gặp nhau đã thân thiết tíu tít như chị em ruột thế này!
Hương Lan trong lòng cũng dâng lên niềm lưu luyến không nỡ rời, hẹn lần sau nhất định sẽ ngồi chơi lâu hơn một chút, rồi mới cất bước quay trở về viện La Tuyết Ốc.