Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 12 / 140

Chương 12: Kế sách ứng phó

3 ngày trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

Kể từ sau ngày hôm ấy, Hương Lan ngoài mặt vẫn giữ trọn bổn phận làm việc chăm chỉ, nhưng tay chân nàng lại âm thầm chậm rãi hẳn đi. Ngày trước những món thêu thùa may vá chỉ mất nửa ngày là xong xuôi, nay nàng cứ tà tà thong thả làm ròng rã suốt một hai ngày mới đem nộp; việc lau chùi quét tước trong phòng trước kia chỉ hơn nửa canh giờ là sạch bong sáng bóng, nay nàng lại thong dong lau dọn đủ trọn vẹn cả canh giờ mới xong. Mỗi khi có việc phải ra ngoài chạy vặt, nàng cũng chẳng thèm co cẳng chạy vội chạy vàng như thuở trước nữa, mà cứ đủng đỉnh cất từng bước chân chậm rãi, tiện thể ngắm nhìn cảnh sắc non nước cỏ hoa trong hoa viên.

Thấy nàng làm việc chậm chạp mà chân tay lúc nào cũng bận rộn không ngơi, Tào Lệ Hoàn cũng chẳng tiện trút thêm việc lên đầu nàng, đành phải quay sang sai bảo Hoài Nhuỵ và Hủy Nhi. Nếu như có ai nhờ vả Hương Lan những việc cỏn con không đáng kể thì nàng cũng sẵn lòng giúp đỡ một tay; song nhược bằng kẻ nào tìm cách đùn đẩy việc nặng nhọc sang cho nàng gánh, Hương Lan liền lập tức khéo léo từ chối ngay: — Trong tay em vẫn còn đống việc này chưa xong, thật tình bận quá không dứt ra được, xin chị thứ lỗi cho em nhé.

Nhờ biết thoái thác khôn khéo như thế, những ngày tháng sau đó của nàng quả nhiên dễ thở và nhẹ nhõm hơn đôi phần. Có điều Tào Lệ Hoàn nhìn nàng lại càng thêm ngứa mắt khó chịu, hễ chốc chốc lại kiếm cớ mắng mỏ sỉ vả một trận. Hương Lan chỉ lặng thinh cúi đầu lắng nghe chứ không hé răng cãi lại, thái độ trước sau vẫn vô cùng cung kính ngoan ngoãn. Còn trong bụng, nàng lại đang âm thầm toan tính tìm kiếm thời cơ thích hợp để vẽ thêm đôi ba bức tranh đem ra ngoài bán lấy tiền dắt lưng.

Chẳng được mấy ngày sau, bà cố Lâm phủ lâm bệnh qua đời. Vì thọ tới tuổi thượng thọ mới nhắm mắt xuôi tay nên đám tang được coi là “hỷ tang”. Cả phủ họ Lâm bỗng chốc nhuộm một màu trắng xóa của vải xô gai tang chế, ngay cả mèo chó trong nhà cũng bị quấn một vòng vải trắng quanh cổ. Ông lớn phòng lớn là Lâm Trường Chính dẫn theo vợ con từ kinh thành lặn lội trở về Kim Lăng để chịu tang. Bởi phòng lớn sắp sửa tề tựu đông đủ nên trong phủ trên dưới bàn tán xôn xao không ngớt.

— Ông lớn bà lớn trở về, thì cậu hai, cậu ba, rồi cô cả, cô hai, cô ba cũng sẽ lũ lượt kéo về theo cả đấy. — Hủy Nhi thò tay vào trong tủ nhấc ra một chiếc hũ gốm nhỏ vẽ hoa văn ngũ sắc, dùng chiếc thìa bạc múc một thìa trà khô bỏ vào ấm, chế nước sôi nóng hổi rồi nâng chén trà ủ ấm trong lòng bàn tay.

— Chỗ trà ấy là trà tiến vua do mợ cả biếu riêng cho cô Hoàn đấy, chỉ có vỏn vẹn ngần ấy thôi, mày thèm ăn thèm uống quá hóa liều, cẩn thận kẻo cô Hoàn phát hiện ra bây giờ! Lần trước mày ăn vụng hai chiếc bánh nướng hoa quế, cũng là nhờ tao nói dối đỡ lời cho mày đấy thôi. — Hoài Nhuỵ nằm ngả ngớn trên chiếc giường mây mát mẻ, cười mắng. — Huống hồ bọn họ có về hay không thì can hệ quái gì tới chị em mình chứ.

— Sao lại không can hệ? Tao nghe đồn bà lớn phòng lớn là một người ghê gớm thét ra lửa, xưa nay vốn đã chẳng vừa mắt mợ cả Triệu Nguyệt Thiềm rồi. Phen này bà lớn mà về tới nơi, ắt sẽ có một trận long tranh hổ đấu long trời lở đất với mợ cả cho mà xem! Lại còn có cậu ba Lâm Cẩm Đình nữa chứ, cậu ấy là mụn con trai duy nhất của phòng hai, do chính bụng bà hai sinh ra đàng hoàng, hai năm trước theo chân ông lớn lên kinh thành tầm sư học đạo, phen này cũng về chịu tang luôn. Nghe nói cậu ấy khôi ngô tuấn tú, hào hoa phong nhã lắm đấy!

Hoài Nhuỵ hừ mũi một tiếng: — Phi! Con ranh không biết xấu hổ, hóa ra là mày đang tơ tưởng đến đàn ông con trai!

Hủy Nhi ngẩng cao đầu cãi lại: — Tơ tưởng thì đã làm sao? Người ta nghĩ trong bụng thì phạm pháp chắc? Còn cậu hai Lâm Cẩm Hiên của phòng lớn dẫu là con vợ lẽ, nghe nói cũng là bậc tài tử phong lưu tao nhã bậc nhất, ngặt nỗi từ bé thân thể ốm yếu nhiều bệnh tật, phen này phải ở lại kinh thành dưỡng bệnh không về được. Chỉ riêng việc cậu ba Cẩm Đình trở về thôi mà đám con hầu lớn nhỏ trong phủ đã rậm rịch nháo nhào cả lên rồi, đứa nào đứa nấy thi nhau may áo xống mới, đúc thêm trang sức, ngấm ngầm ganh đua nhau từng li từng tí đấy!

Hoài Nhuỵ cười khẩy: — Đang trong đại tang của bà cố, tất cả đều phải mặc đồ xô gai trắng toát, cấm tiệt cài hoa son phấn, thì còn giở trò bướm ong gì được nữa cơ chứ!

Hủy Nhi cười khúc khích: — Người xưa có câu “Muốn xinh đẹp lộng lẫy thì hãy vận cả cây đồ tang trắng” mà! Mấy hôm trước tao thấy con Ngân Trâm với con Kim Trâm hai đứa nó xúm lại dùng chỉ màu tím nhạt thêu hoa chìm lên áo lụa trắng, lại còn rủ nhau đi đúc đồ trang sức bằng bạc trắng để cài đầu trong lúc có tang nữa kia. Mẫu vẽ đem tới cho tao xem, chao ôi, mới lạ mà đẹp mắt làm sao, tao cũng đang muốn đúc đôi ba chiếc cài đầu đây này. — Nói đoạn, ả cất cao giọng gọi với ra ngoài: — Hương Lan, mày có đúc đồ trang sức không? Tao vừa hỏi con Kim Trâm rồi, đúc bốn chiếc trâm cài thì được bớt sáu mươi đồng tiền kẽm đấy, hay là tao với mày góp chung lại, mỗi đứa đúc hai chiếc nhé?

Hương Lan ngồi bên ngoài đã lắng tai nghe trọn vẹn câu chuyện của hai đứa nó từ nãy tới giờ. Nghe Hủy Nhi cất tiếng gọi, nàng liền cầm chiếc khung thêu bước vào, mỉm cười đáp: — Cây trâm bạc trên đầu em dùng vẫn còn thuận tay lắm ạ.

— Thuận tay làm sao được mà thuận tay! Cây trâm ấy của mày đã xỉn màu đen sì ra rồi, kiểu dáng thì cổ lỗ sĩ quê mùa chết đi được, thế mà mày cũng chịu khó lấy giẻ lau chùi từng tí một. Phải tay tao thì tao đã quẳng vào sọt rác từ lâu rồi! — Hủy Nhi cười khẩy một tiếng, bốc một nắm hạt dưa cắn tanh tách. — Chẳng riêng gì cây trâm ấy đâu, cả cái bộ quần áo trên người mày từ đầu đến chân đều là đồ cũ kỹ, nhìn vừa rách rưới lại vừa quê mùa thô kệch, bước chân ra ngoài chẳng phải là bôi tro trát trấu vào mặt cô Hoàn nhà mình hay sao?

Miệng lưỡi Hủy Nhi xưa nay lúc nào cũng mang theo nọc độc đâm chọc người khác. Hương Lan khẽ nén giận, trên gương mặt lại nở một nụ cười tinh nghịch hóm hỉnh: — Em vào phủ muộn màng, không kịp đợt may quần áo mới, làm sao bì được với chị Hoài Nhuỵ gia đình giàu có sung túc, ăn mặc đồ dùng chẳng thiếu thứ gì; lại càng không dám sánh với chị Hủy Nhi vẻ vang đàng hoàng, lúc nào cũng được cô Hoàn ban thưởng hậu hĩnh. Em chỉ là đứa con hầu nghèo hèn trông cậy vào vài đồng tiền tiêu vặt hàng tháng để sống qua ngày, một cây trâm bạc cũ kỹ này đã là báu vật nâng niu của em rồi, để chị Hủy Nhi chê cười quá. Em biết trong tay chị Hủy Nhi có biết bao nhiêu là đồ trang sức vàng ngọc quý giá, nếu chị đã chê em nghèo nàn bần hàn làm mất mặt viện La Tuyết Ốc, hay là chị mở lòng từ bi đem tặng cho em vài món nhé?

Trong bụng nàng thầm cười mỉa: “Con Hủy Nhi này vốn nổi tiếng là quân ‘ngỗng trời bay qua cũng phải vặt trụi lông’, đồ ăn thức uống hay đồ chơi của mình thì giữ khư khư như mèo giấu cứt, lại còn chuyên thói lượn lờ sang các viện khác ăn chực uống chè, ăn cắp ăn trộm đồ ăn của Tào Lệ Hoàn. Mình vừa nói mấy câu ấy, bảo đảm làm ả tức đến nghẹn họng đứt từng khúc ruột cho mà xem!”

Kiếp trước ở Thẩm phủ, chị em các phòng đua nhau tranh sủng trước mặt các bậc trưởng bối đâu có thiếu những màn đấu đá long trời lở đất, nàng thậm chí còn từng giúp mẹ ruột bày mưu tính kế đàn áp thiếp thất, đối phó với đám chị em dâu giành quyền đoạt thế, ngoài mặt cười nói sau lưng rút dao, những mũi tên ngầm bay vùn vụt, gió tanh mưa máu chốn hậu viện nàng đều đã nếm trải qua cả rồi. Mấy cái trò vặt vãnh nanh nọc của con ranh Hủy Nhi này, đặt vào mắt nàng quả thực chẳng bõ để nàng liếc nhìn lấy nửa cái! Nàng mới chân ướt chân ráo vào Lâm phủ, gót chân chưa vững nên không muốn chuốc lấy thị phi phiền toái, lại thêm việc đã sống trọn hai kiếp người nên nàng cũng chẳng buồn so đo đôi co làm gì cho nhọc lòng. Bởi thế hễ Hủy Nhi cố tình buông lời khiêu khích, nàng đều coi như gió thoảng bên tai; song điều đó tuyệt nhiên không có nghĩa là để cho người ta muốn chà đạp lăng nhục mình thế nào cũng được!

Hủy Nhi nghe xong câu ấy lập tức nghẹn ứ họng không thốt nên lời, khuôn mặt lúc đỏ bừng lúc lại tái mét, rõ ràng là tức giận đến run người.

Hương Lan mỉm cười nhẹ nhàng với Hủy Nhi, bảo: — Vừa rồi em chỉ đùa vui với chị Hủy Nhi một chút thôi mà.

Nói đoạn, nàng liền xoay người bước ra ngoài tiếp tục thêu thùa. Trong bụng nàng thầm nhủ: “Quả nhiên vẫn chỉ là một đứa con hầu ranh con chưa từng trải sự đời, mới nói kháy có hai câu đã cứng họng chẳng biết cãi lại thế nào. Nếu là người khôn ngoan sành sỏi, ắt sẽ hào phóng nhặt ra hai món đồ trang sức cũ đem tặng ngay rồi. Cái ngữ bụng dạ hẹp hòi ki bo như thế này thì sau này chẳng bao giờ đi xa được đâu.”

Hủy Nhi bị một vố đau điếng như nghẹn phải hột thị, trong lòng càng thêm căm tức, đang định mở miệng đâm chọc thêm vài câu cho hả dạ thì bỗng nhìn thấy Tào Lệ Hoàn hớt hải từ bên ngoài chạy xộc vào nhà, vừa bước qua ngưỡng cửa đã thất thanh la toáng lên: — Nguy to rồi! Trời đất ơi nguy to rồi!

Hoài Nhuỵ đang cầm một miếng thịt hun khói trêu đùa con chó nhỏ, thấy Tào Lệ Hoàn hốt hoảng bước vào liền vội vàng lùa con chó ra ngoài cửa, cuống quýt hỏi: — Có chuyện gì mà nguy to thế cô?

Tào Lệ Hoàn ngồi phịch xuống chiếc ghế bên bàn bát tiên, thở hổn hển một hồi rồi mới run rẩy cất lời: — Đứa con trong bụng Oanh Ca bị sảy mất rồi! Chính là do con Xuân Yến hạ độc đấy!

Hương Lan đứng ngoài nghe thấy vậy giật thót mình, cây kim thêu trên tay suýt nữa thì đâm phập vào đầu ngón tay. Nàng vội vàng đứng bật dậy bước vào nhà giữa. Cả Hoài Nhuỵ và Hủy Nhi đều sững sờ ngây người ra, đồng thanh hỏi: — Thật hay giả thế cô? Chuyện này cô nghe ai nói đấy ạ?

— Đương nhiên là thật trăm phần trăm rồi! Đích thân anh họ Cẩm Lâu đứng ra xử án cơ mà, chính mồm con Xuân Yến cũng đã nhận tội rành rành rồi đấy! Mấy hôm trước thầy thuốc chẩn đoán Oanh Ca có triệu chứng sảy thai nên kê đơn bốc thuốc sắc uống. Con Xuân Yến ngày thường vốn đã căm thù ghen ghét Oanh Ca đến tận xương tủy, bèn lén lút rình rập thời cơ, tìm cớ đuổi khéo đứa hầu gái đang sắc thuốc đi nơi khác, rồi thò tay rắc nguyên một nắm thuốc trục thai cực mạnh vào ấm thuốc! Chắc là do dược tính quá dữ dội nên Oanh Ca vừa uống cạn một bát là bào thai lập tức bị đánh trôi ra ngoài ngay, đến giờ máu huyết vẫn còn tuôn xối xả không cầm được kia kìa! Chao ôi, trông thảm thương tội nghiệp lắm... — Tào Lệ Hoàn vừa kể vừa đón lấy chén trà do Hủy Nhi dâng lên, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch: — Ban nãy tao vừa chạy sang viện Tri Xuân, thấy bên ngoài lính canh nghiêm ngặt cấm tiệt người ra vào, tao phải túm chặt lấy bà già họ Từ gặng hỏi mãi bà ta mới chịu ghé tai tiết lộ cho tao hay đấy!

Hương Lan không kìm được bèn cất tiếng hỏi dồn: — Thế... thế chị Xuân Yến bây giờ ra sao rồi ạ?

Tào Lệ Hoàn cười khẩy cay độc: — Còn ra sao được nữa! Cậu cả nổi trận lôi đình, hạ lệnh đem bán xới nó đi thật xa, ngay cả cả nhà cha mẹ anh em nó cũng bị vạ lây tống cổ đi hết! Cậu cả đã phán rồi: Một đứa cũng dứt khoát không giữ lại! Anh họ tao năm nay đã hăm lăm tuổi đầu rồi mà dưới gối vẫn chưa có lấy một mụn con nối dõi, khó khăn lắm mới có được giọt máu giọt vàng thì lại bị con tiện nhân ấy ra tay mưu hại đến chết tươi, phải tay tao thì tao đã sai người cầm gậy đánh chết tươi con ranh đê tiện ấy tại chỗ rồi!

Hoài Nhuỵ chép miệng: — Dù sao cũng là nể nang chút tình xưa nghĩa cũ, Xuân Yến dẫu sao cũng từng có những tháng ngày kề cận đầu ấp tay gối với cậu cả mà.

Hủy Nhi bĩu môi khinh bỉ: — Em thấy nó chuốc lấy cái họa này cũng là đáng đời! Đã bao nhiêu lần em sang viện Tri Xuân đưa đồ, lần nào cũng thấy nó đứng chắp tay giữa sân mắng mỏ đám con hầu nhỏ té tát, làm bộ làm tịch oai phong ghê gớm lắm cơ! Mấy cô nàng hầu phòng khác của cậu cả có ai xấc xược hống hách như nó đâu? Chẳng qua nó cậy được mợ cả nể mặt thương tình đôi chút nên mới dám lộng hành tác oai tác quái, nay tự chuốc họa vào thân đến nông nỗi này thì đến mợ cả cũng chẳng che chở nổi cho nó nữa rồi!

Thế nhưng trong lòng Hương Lan lại dâng lên một nỗi ớn lạnh thấu xương. Nàng cảm thấy chuyện này tuyệt đối không đơn giản chỉ là “bán xới đi thật xa” như lời Tào Lệ Hoàn nói. Nghĩ đến một cô gái mơn mởn như hoa như ngọc như Xuân Yến, chỉ vì ma quỷ ám ảnh tâm can mà tự tay chôn vùi cả tiền đồ cuộc đời, bao nhiêu toan tính tranh giành ghen tuông cuối cùng lại chuốc lấy kết cục bi thảm nhường này, lại còn liên lụy đến cả gia đình già trẻ lớn bé. Dẫu cho nàng với mụ Lữ Nhị xưa nay vốn chẳng hòa thuận gì, song đó cũng chẳng phải thù oán sâu nặng đến mức không đội trời chung, tất cả chẳng qua cũng chỉ là những kiếp người bèo bọt, khốn khổ đang trầy trật kiếm miếng cơm manh áo nơi cõi trần gian mà thôi...

Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Hot
Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Finger Grip Holder 2 ngón tiện lợi, chống rơi
Bán chạy
Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Ánh sáng thân thiện bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Nhiều màu nhỏ gọn, gấp gọn chắc chắn
Mới
Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Đa năng gấp gọn tiện lợi chắc chắn
Êm ái
Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Gối tựa lưng hình thú ngộ nghĩnh, êm ái
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 12 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!