Tống di ma khẽ rên rỉ một tiếng yếu ớt rồi từ từ mở mắt tỉnh lại. Tống Kha vội vã bưng chén trà ấm tới, cẩn thận kề sát vào khóe môi mẹ. Tống di ma nhấp một ngụm nước nhỏ, hai hàng nước mắt già nua bỗng chốc tuôn rơi lã chã. Bà nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của con trai, nghẹn ngào thốt lên: – Thằng cả của mẹ ơi... Từ thuở lọt lòng con đã là đứa trẻ hiểu chuyện và chăm chỉ hơn người. Con cái nhà người ta rủ nhau tụ tập rong chơi đùa nghịch, duy chỉ có con, tấm thân bé nhỏ suốt ngày giam mình bên bàn đọc sách, tay nắm chặt cây bút lông miệt mài từng nét chữ. Mùa đông lạnh giá ôm chiếc lò sưởi nhỏ sưởi tay, mùa hè oi ả mồ hôi đầm đìa ướt đẫm manh áo lót. Thầy đồ khen con học rộng tài cao, con vẫn chưa lấy làm thỏa mãn, lại tìm tòi thêm đủ thứ sách vở thánh hiền nghiền ngẫm; đến khi cha con cùng các bậc đồng liêu bàn bạc việc quan nơi thư phòng, con cũng rón rén đứng nép bên cửa sổ lắng nghe học hỏi; ngay cả đêm Ba mươi Tết người ta đón giao thừa, con vẫn chong đèn cặm cụi viết văn. Cha con mất sớm, con một tay vừa gánh vác việc học hành kinh sử, vừa phải bươn chải lo toan việc buôn bán sản nghiệp của gia đình, biết bao đêm thức khuya đọc sách mệt quá ngủ thiếp đi trên bàn, tay vẫn còn nắm chặt ngọn bút lông chưa buông... Lẽ nào... lẽ nào con nhẫn tâm để mười mấy năm trời gian khổ nhọc nhằn nhường ấy bỗng chốc tan thành tro bụi bọt nước trôi sông hay sao con? – Nói đến đây, bà nghẹn ngào không thốt nên lời, úp mặt vào gối khóc nức nở.
Tống Kha cắn chặt môi dưới, hai mắt ngấn lệ, giọng khàn đặc: – Mẹ ơi... tình cảnh hiện thời vẫn chưa đến bước đường cùng mà mẹ.
– Sao lại chưa đến bước đường cùng cơ chứ! – Tống Đàn Thoa đứng bên cạnh lấy khăn tay chấm nước mắt, khóc ròng nức nở: – Những ngày qua ca ca sớm đi tối về, gõ cửa cầu cạnh biết bao nhiêu mối thân quen, có ai chịu mở lòng chìa tay ra nâng đỡ huynh lấy nửa bước không? Toàn một lũ thừa nước đục thả câu mưu toan trục lợi, đến cả bạc đút lót chạy chọt người ta còn chẳng dám thò tay nhận! Ca ca phải nếm trải bao nhiêu phen cửa đóng then cài, ăn bao nhiêu cái bế môn canh nhục nhã, huynh không nói ra nhưng muội nhìn thấy rõ mười mươi nơi đáy mắt huynh! Nay hoàng thượng lại đích thân hạ chỉ răn đe nghiêm ngặt, hỏi khắp thiên hạ này còn ai dám liều mạng đứng ra che chở kêu oan cho huynh nữa đây?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: