Lại nói Hương Lan ở nhà ngày ngày ruột gan như lửa đốt vì tai ương ập xuống đầu Tống Kha. Nàng đau đáu ngóng trông mà ngặt nỗi thân phận bèo bọt chẳng thể nào giúp đỡ được nửa phần, lại chẳng tiện ba ngày hai bữa chạy sang Tống phủ thăm dò. May sao Nguyệt Hề nay đã xuất giá lấy chồng, thỉnh thoảng vẫn ghé qua đem chút tin tức chốn Tống gia sang cho nàng hay.
Hôm nay nghe Nguyệt Hề báo tin sóng gió của Tống Kha rốt cuộc đã được dẹp yên êm thấm, chàng đã được hoàng thượng ban thưởng an ủi, Hương Lan mừng rỡ vội chắp hai tay trước ngực niệm Phật tạ ơn trời đất không ngớt, bụng thầm nhủ: “Quẻ xăm ở am Tĩnh Nguyệt quả nhiên linh nghiệm như thần, Tống Kha đây chẳng phải là bĩ cực thái lai rồi đó sao?”
Nào ngờ nàng lại thấy vẻ mặt Nguyệt Hề ngập ngừng ấp úng, nói năng ấp a ấp úng như có điều chi khó nói, nàng liền cau mày gặng hỏi: – Sao thế muội? Chẳng lẽ sự việc vẫn còn vướng mắc điều chi chưa giải quyết xong? Nhà họ Ô lại sang gây sự nữa à?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: