Tống Kha những ngày này như ngồi trên đống lửa, ruột gan bồn chồn đứng ngồi không yên.
Lâm Cẩm Đình lén lút tìm đến tận thư phòng, ghé tai chàng hạ giọng bảo: – Tình hình hiện thời của đệ quả thực vô cùng bất lợi. Huynh đã phái người đi dò la cặn kẽ khắp nơi, tên Lý Giáp kia rõ ràng là có kẻ đứng sau xúi bẩy giật dây đến Tống phủ làm loạn. Ban đầu huynh cứ đinh ninh nó là phường tham tiền hám lợi, tính xuất bạc ra bịt miệng cho nó đổi giọng là xong chuyện, ngờ đâu nó lại ngoan cố như đá tảng, dầu muối chẳng màng!
Tống Kha nhíu chặt đôi mày kiếm, cay đắng nói: – Dĩ nhiên là có kẻ cố tình giật dây phía sau! Bằng không một vụ xích mích xô xát nhỏ nhặt nơi góc chợ nhường này sao có thể kinh động đến mức các quan ngự sử nơi triều đình phải dâng sớ đàn hặc? Đệ quả thực chịu nỗi oan khuất ngút trời, vậy mà lại bị người ta chụp cho cái mũ ‘ỷ thế hiếp dân’!
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: