Hương Lan vội vã xoay người đứng quay lưng lại, kéo sụp chiếc mũ trùm đầu xuống thấp hơn nữa để che kín nửa khuôn mặt. Liếc thấy bóng người sải bước đi qua, nàng liền lặng lẽ nhích từng bước toan chuồn ra ngoài, bụng thầm nghĩ: “Vở kịch bắt gian của đôi vợ chồng nhà người ta mình đâu cần xem làm gì, mau mau rời khỏi chốn này, tránh xa cái gã ôn thần ấy càng xa càng tốt mới là thượng sách!”
Nào ngờ vừa bước đến cửa viện, mấy tên binh lính đằng đằng sát khí đã chĩa giáo chặn đường, quát lớn: – Tiểu nương tử quay lại mau! Các quan lớn đang vây bắt nghịch tặc, tất cả mọi người chỉ được phép vào, cấm ngặt không ai được ra ngoài!
Hương Lan chết lặng, trong lòng dẫu cuống cuồng như lửa đốt song cũng đành bất lực quay gót trở lại, thầm nghĩ: “Lâm Cẩm Lâu là nhắm vào Triệu Nguyệt Thiềm mà tới, mình cứ tìm tạm một xó xỉnh nào nấp cho kín, đợi hắn bắt gian xong xuôi lui quân về phủ thì mình sẽ lén lút chuồn ra sau.” Nghĩ vậy, nàng liền nép mình sau dãy liêu phòng dành cho tăng lữ, lặng lẽ thò đầu nhìn ra ngoài quan sát.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: