Lâm Cẩm Lâu tìm bút mực giấy nghiên trong liêu phòng, vung bút viết một tờ giấy hưu thê hòa ly ném thẳng vào ngực Triệu Học Đức. Triệu Cương đứng bên cạnh vừa xoa xoa đôi bàn tay vừa ngập ngừng ướm hỏi: – Dẫu là hòa ly thuận tình, song danh tiếng truyền ra ngoài thế nào cũng có lời ra tiếng vào, muội phu xem...
Lâm Cẩm Lâu lạnh nhạt buông một câu cạn tình: – Miệng người Lâm gia ta quyết không bao giờ hé nửa chữ ‘không’ về Triệu gia các người, các người muốn thêu dệt ra ngoài thế nào tùy ý. Duy chỉ có một điều: tuyệt đối không được làm ô uế thanh danh của họ Lâm ta!
Triệu Học Đức nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Lâm Cẩm Lâu nói như thế xem như đã chịu ngậm bồ hòn làm ngọt, đồng ý giấu kín chuyện Triệu Nguyệt Thiềm lăng loàn vụng trộm thất tiết. Ông ta liếc mắt nhìn Hách Khanh đang co quắp dưới đất, lại dè dặt hỏi: – Tên súc sinh này nên xử trí ra sao?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: