Lâm Cẩm Lâu sải bước ra khỏi phòng, sắc trời bên ngoài đã sập tối từ lúc nào, từng bông tuyết lất phất chao liệng giữa màn không gian u ám xám xịt. Thư Nhiễm rón rén bước lại gần, hạ giọng hỏi: – Đại gia đêm nay nghỉ lại Tri Xuân Quán hay trở về thư phòng ạ?
Lâm Cẩm Lâu nheo nheo đôi mắt phượng, ngửa đầu nhìn lên vòm trời đen kịt nặng trĩu tuyết rơi. Đi đâu bây giờ? Vừa mới sang bàn thờ thắp hương cúng viếng cho Thanh Lam cùng giọt máu bất hạnh chưa kịp chào đời, trong lòng chàng thực sự chẳng còn chút tâm trạng nào nán lại chốn Tri Xuân Quán ngột ngạt này nữa; thế nhưng nếu quay về thư phòng thì lại quá đỗi quạnh quẽ đìu hiu...
Chàng quay sang bảo Thư Nhiễm: – Sai tiểu đồng đóng yên ngựa, ta phải ra ngoài một chuyến. Nếu thái thái có hỏi đến thì cứ bảo ta vướng bận quân vụ cần giải quyết gấp, phải quay về quân doanh, ngày mai mới về.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: