Cũng trong ngày hôm đó, trấn Vô Diệm cũng bắt đầu đổ tuyết, tuyết rơi còn lớn hơn cả ở kinh thành.
Xuân Quy đứng trước cửa sổ quán mì sưởi ấm bên chậu than, nói với bà: “Đây là tuyết rơi như trút nước sao?”
“Con khéo bịa từ thật đấy.” bà bị nàng chọc cười. Thanh Yên bụng mang dạ chửa đi đến bên cửa sổ: “Chẳng phải tuyết rơi như trút nước thì là gì, Xuân Quy nhà ta nói không sai đâu.” Nói xong nàng nhìn ra ngoài, bên ngoài trắng xóa một màu, chỉ một lát sau, tuyết đã đọng dày một lớp trên mặt đất. Một chấm tròn nhỏ từ xa tiến lại gần, dần dần mới nhìn ra dáng người, lại gần hơn chút nữa mới thấy rõ, không phải Nguyệt Tiểu Lâu thì là ai? Hắn lầm lũi đi trong tuyết, mỗi bước đi đều lún sâu xuống, cuối cùng cũng đến được quán mì. Xuân Quy vội mở cửa cho hắn vào, hắn lách người vào, môi tím tái vì lạnh.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: