Yến Khê sững lại, ngẩng lên nhìn Âu Dương. Hẳn là chàng đã biết chuyện của hắn và Xuân Quy, nếu không sẽ chẳng hỏi như vậy. Nhưng vẻ mặt Âu Dương lại quá đỗi bình thản, khiến Yến Khê lầm tưởng chàng không đau lòng.
“Ta và Xuân Quy…” Yến Khê không biết phải nói với chàng thế nào. Trước đây, không biết bao nhiêu đêm hắn ngồi trên nóc nhà nhìn chàng nói chuyện với Xuân Quy, khi đó Yến Khê ghen tỵ với bàn tay hắn đặt lên đầu nàng, nhưng lúc ấy hắn và Âu Dương cũng chỉ là người xa lạ. Còn bây giờ, Âu Dương là mưu sĩ của hắn, là một người bằng xương bằng thịt, Yến Khê có chút sợ làm tổn thương hắn.
“Xuân Quy… ta vẫn luôn giấu nàng ấy tận đáy lòng, xin Mục tướng quân hãy đối xử tốt với nàng ấy…” Âu Dương nói xong bèn quay người bước ra ngoài. Trong những tháng ngày cơ cực, Xuân Quy là chút ngọt ngào duy nhất của hắn. Đến tận bây giờ hắn vẫn nhớ, buổi chiều hắn rời khỏi trấn Vô Diệm, Xuân Quy đã đuổi theo hắn một đoạn đường rất dài, nhớ cái ôm duy nhất giữa hai người.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: