Màu máu ngập trời ùn ùn xô lại. Bên trên Thông Thiên Phong, cả màn trời đều ngả màu đỏ sẫm, những đám mây đen lừng lững cuộn lên khiến người ta trông thấy mà nghẹn thở. Dưới vầng mây đỏ, bất cứ vật gì c*̃ng bị nhuộm màu theo, trời đỏ, núi đỏ, hơi mù trôi trên biển mây c*̃ng đỏ, những hạt nước tí tách chảy dưới Hồng Kiều đỏ, thậm chí cả gió núi khắc nghiệt thổi tới như c*̃ng nhuốm màu đỏ nốt.
Hơi máu tanh nồng đùn ra khỏi gió, dâng ngập Thông Thiên Phong.
Người ngợm lúc nhúc từ bốn phương tám hướng c*̀ng bò lên Thông Thiên Phong, ken dày đến mức không lộ ra một khe hở nào. Khắp nơi lổm ngổm những người, mắt ai c*̃ng đỏ lòe dị hợm. Nhìn trang phục thì thấy phần lớn bầy người điên cuồng đó là dân chúng sống dưới chân núi Thanh Vân, song bình dân bá tánh làm sao mà bò và di chuyển nhanh nhẹn như khỉ vượn thế được, nguyên nhân tất nhiên là do ánh máu quỷ dị kia đã đoạt mất tâm trí họ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: