Trương Tiểu Phàm từ từ mở mắt.
Trước mặt hắn không phải là núi non hang động như trong tưởng tượng, bốn xung quanh chỉ là một sự hoang vắng đến ghê người.
Một dải sa mạc hoang vu trải dài vô tận, không có lấy một lá cây ngọn cỏ, bốn bề chỉ là đá cát điệp trùng, gió thổi u u cuốn cát bụi bay mù mịt. Trên đầu hắn là trời xanh kỳ vĩ, những đám mây tím sẫm đè nặng như nhấn chìm con người xuống đất. Trong tầng mây quái đản đó, những tia chớp nhì nhằng sáng lòa phóng tới chân trời xa.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: