Những ngày Mâu Văn vắng nhà, đồng hồ như thể đã hỏng. Tạ Sùng nhìn thời gian, làm vài việc khác, đến khi nhìn lại thì mới chỉ trôi qua năm phút.
Tạ Sùng không đến công ty. Buổi sáng thức dậy muốn ăn chút gì đó, theo bản năng anh bước về phía nhà bếp.
Đó từng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong ngày của anh. Mỗi khi bước về phía nhà bếp, anh đều có thể nghe thấy những tiếng lách cách bận rộn bên trong, lúc thì đan xen tiếng dầu chiên xèo xèo, lúc lại là tiếng nước sôi ùng ục. Anh đứng ở cửa sẽ thấy một gian bếp ấm áp, nghi ngút khói sương. Mâu Văn đứng đó, vừa ngân nga hát vừa bận rộn làm việc.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: