Tạ Sùng ngồi trên ghế sofa đợi một lúc, hoàng hôn khuất dần sau những tòa nhà cao tầng. Ánh sáng trong phòng lịm tắt, chìm vào màn đêm tịch mịch.
Mâu Văn chưa từng bỏ mặc anh không lý do như vậy, anh bắt đầu lo lắng không biết cô có xảy ra chuyện gì không. Anh gọi điện nhưng không ai bắt máy. Anh muốn đi tìm cô nhưng lại chẳng biết phải tìm ở đâu. Cô có thể đang ở chỗ khách hàng, đang trên đường đi, bị công việc gì đó quấn chân, hoặc có lẽ cô đang chuẩn bị một bất ngờ vô cùng lớn.
Cô từng nói: Muốn mỗi một năm anh đón sinh nhật đều được vui vẻ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: