Hôm ấy tiết trời ấm áp nắng ráo, Hương Lan đang định ôm mấy tấm chăn bông ra sân phơi thì bỗng nghe tiếng Tào Lệ Hoàn từ gian nhà giữa cất giọng gọi với ra: — Hương Lan, đem mấy thứ này sang trao tận tay cho mợ cả Lâm đi!
Vừa nói, ả vừa đẩy chiếc hộp gỗ quét sơn bóng loáng vẽ hình hoa kim trần trên mặt bàn về phía nàng: — Mày phải tận tay trao cho mợ cả, nói là đồ tao gửi biếu mợ, mợ mở ra xem là tự khắc hiểu ngay.
Hương Lan khẽ gật đầu vâng dạ, hỏi rõ đường đi nước bước rồi ôm chiếc hộp gỗ rảo bước ra ngoài. Viện La Tuyết Ốc nằm ở góc khuất nẻo xa xôi nhất trong hoa viên nhà họ Lâm. Hương Lan rảo từng bước chân nhẹ nhàng men theo con đường lát đá cuội uốn lượn quanh co đi ra ngoài.
Lúc này đang độ giữa xuân, sắc xuân ngập tràn khắp chốn. Những tàu lá chuối xanh mướt mượt mà, rặng trúc biếc rủ bóng la đà, hoa đào hoa hạnh nở rộ đỏ rực như ráng chiều bốc lửa. Trên cành cây thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chim hót lảnh lót véo von, làn gió xuân hiu hiu thổi làm xao động mặt hồ nước biếc lăn tăn gợn sóng. Trên chiếc cầu đá uốn cong, dăm ba cô hầu gái xúng xính trong những tà áo xanh đỏ thướt tha dập dìu qua lại, quả là một cảnh tượng muôn hoa khoe sắc, tràn trề nhựa sống. Hương Lan vừa đi vừa thong thả thưởng ngoạn cảnh sắc xung quanh, cởi bỏ bớt những bức bối trong lòng, cảm thấy lồng ngực mình cũng khoan khoái, nhẹ nhõm hơn đôi phần.
Bước ra khỏi hoa viên, chếch về phía đông chính là viện Tri Xuân — nơi ở của mợ cả Triệu Nguyệt Thiềm. Viện Tri Xuân này bề thế rộng lớn vô cùng, gồm ba gian nhà chính cao ráo nguy nga nối liền với bốn gian nhà áp mái, hai bên đông tây lại có nhiều dãy nhà ngang san sát. Hương Lan cẩn thận rón rén bước chân vào trong sân. Chỉ thấy khắp khoảng sân rộng thênh thang vắng ngắt như tờ, nàng cất cao giọng hỏi dăm ba câu: — Có ai ở nhà không ạ?
Thế nhưng tuyệt nhiên chẳng có lấy một tiếng người đáp lại.
Hương Lan chẳng dám tự tiện xông bừa vào gian nhà chính, đành phải rón rén bước lại gần hàng hiên. Thấy cánh cửa sổ bên gian phòng phía hữu khép hờ để hé một khe nhỏ, nàng liền nhẹ bước đi men theo chân tường ghé mắt nhìn vào bên trong.
Chỉ thấy mợ cả Triệu Nguyệt Thiềm đang ngồi tựa lưng trên chiếc ghế bành bằng gỗ quý chạm trổ hình hoa hải đường lộng lẫy, đứng hầu bên tay phải mợ ta chẳng phải ai khác mà chính là Nghênh Sương. Ngay dưới chân Triệu Nguyệt Thiềm, hai cô gái đang quỳ sụp dưới nền đất. Một đứa gục đầu xuống, hai bờ vai run lên bần bật, rõ ràng là đang sụt sùi nức nở; đứa kia thì khản cả giọng vừa khóc vừa thanh minh: — Mợ cả ơi, con thật lòng không hề xô đẩy chị Xuân Yến mà...
— Con Chi Thảo kia, rõ ràng là mày từ phía sau đâm sầm vào tao, sao giờ còn trơ tráo bảo là không hả? Mợ cả ơi, mợ phải đứng ra làm chủ giải oan cho con! — Đứa con gái đang cúi đầu khóc thút thít nghe thấy thế liền ngẩng phắt mặt lên gào to. Người đó chẳng phải ai xa lạ, chính là Xuân Yến, cô con gái lớn của mụ Lữ Nhị.
— Mợ cả ơi, lúc đó con quả thật có đứng ngay sau lưng chị Xuân Yến, nhưng con thề có trời đất chứng giám là con chưa từng chạm vào người chị ấy lấy nửa đầu ngón tay! Là do tự chị ấy chẳng hiểu vì sao lại chúi người về phía trước, rồi mới va phải chị Oanh Ca đấy chứ... — Chi Thảo là một đứa hầu gái nhỏ chừng mười ba mười bốn tuổi, thân hình gầy guộc mảnh khảnh run rẩy như cầy sấy, khóc lóc thảm thiết trông thật tội nghiệp.
— Mày nói láo toét! — Xuân Yến nghiến răng kèn kẹt, trừng trừng mắt nhìn Chi Thảo, gương mặt vốn xinh đẹp kiều diễm lúc này lại vặn vẹo dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. — Con ranh này dám mở mồm ngậm máu phun người, mày không sợ trời tru đất diệt sét đánh vỡ đầu hay sao!
Vừa nói dứt câu, ả không kìm được cơn thịnh nộ liền vươn tay véo mạnh vào người Chi Thảo hai cái đau điếng. Chi Thảo né tránh không kịp, đau đớn thét lên từng tiếng the thé, nước mắt nước mũi ròng ròng tuôn rơi như mưa xối.
Triệu Nguyệt Thiềm đập mạnh tay xuống mặt bàn cái “chát”, quát lớn: — Đủ rồi! Chúng mày định làm loạn đến bao giờ nữa hả!
Trong phòng lập tức im bặt như thóc đổ bồ. Triệu Nguyệt Thiềm quay đầu nhìn sang bên cạnh, dịu giọng hỏi: — Oanh Ca, trong người em đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?
Hương Lan lúc này mới để ý thấy trên chiếc sập gụ kê sát vách tường đang có một mỹ nhân nằm nghiêng mình tựa gối. Người này mặc chiếc áo khoác ngắn màu xanh nhạt dệt chỉ vàng thêu cành hoa nghênh xuân, trên đầu cài cây trâm vàng ròng chạm hình hoa sen liền cành lóng lánh. Khuôn mặt ả nhợt nhạt không một giọt máu, một tay ôm lấy ngực làm bộ yếu đuối mảnh mai như nàng Tây Thi ốm yếu. Oanh Ca đặt bàn tay phải lên bụng dưới, rơm rớm nước mắt nghẹn ngào thưa: — Em... em thì chẳng sao cả, chỉ lo lắng cho giọt máu trong bụng này thôi... Mợ cả ơi, đây là đứa con đầu lòng của cậu cả đấy ạ! Nhỡ may mà có mệnh hệ ba dài hai ngắn gì, em còn mặt mũi nào mà sống để nhìn mặt bà cố với bà lớn nữa đây!
Vừa dứt lời, hai hàng lệ trong vắt đã lăn dài trên đôi gò má tái tê của ả.
Từ góc phòng bỗng vang lên một tiếng cười khẩy “phì” một cái đầy vẻ chế giễu: — Tôi bảo này cô em Oanh Ca ơi, cái nhà này ai mà chẳng biết cô là người do đích thân bà cụ ban cho cậu cả cơ chứ, việc gì mà mở mồm ra câu nào cũng phải lôi bà cụ vào để làm bình phong thế? Cô cứ việc kê cao gối mà an tâm, mợ cả nhà mình mắt sáng như gương, phân xử công minh, nhất định sẽ rửa sạch mối oan khuất này cho cô thôi.
Giọng điệu kẻ ấy nói ra vừa lấp lửng mỉa mai, lại vừa nồng nặc mùi chua cay, hả hê trên nỗi đau của người khác.
Hương Lan đưa mắt nhìn theo hướng tiếng nói phát ra. Nơi góc phòng, một thiếu nữ trạc mười bảy mười tám tuổi đang ngồi vắt vẻo trên ghế. Ả mặc chiếc áo lụa thêu hoa cúc ánh vàng hai sắc, trên đầu cài chiếc trâm phượng hoàng lớn nạm ngọc trai và vàng ròng lấp lánh, phía dưới vận chiếc váy màu đỏ thắm thêu kim tuyến rực rỡ. Gương mặt ả hình trái xoan với chiếc cằm hơi thon nhọn, đôi mắt đen láy long lanh, hàm răng trắng muốt, dưới khóe mắt bên trái điểm một nốt ruồi son duyên dáng, dung mạo diễm lệ ngút ngời. Khuôn mặt ấy được tô son điểm phấn đậm đà, nếu là người khác ăn vận như thế ắt sẽ thành dung tục lòe loẹt, song khoác lên người ả lại toát ra một vẻ quyến rũ kiêu kỳ khó cưỡng. Ả làm như vẻ sốt ruột, giơ hai bàn tay với những ngón thon dài vừa mới nhuộm nước sơn đỏ thắm lên ngắm nghía, những chiếc vòng vàng sáng chói trên cổ tay càng làm tôn thêm làn da trắng như tuyết.
Hương Lan thầm nghĩ trong bụng: “Trong cả căn phòng đầy đàn bà con gái này, ngoài Triệu Nguyệt Thiềm đẹp nghiêng nước nghiêng thành ra thì người này là nổi bật rực rỡ nhất, khí chất sang chảnh ngút trời chẳng khác nào tiểu thư đài các, ắt hẳn không phải xuất thân từ chốn bần hàn hèn mọn.”
Oanh Ca làm ra vẻ kinh ngạc đau đớn, nước mắt lại chực trào ra: — Chị Họa Mi, sao chị lại nỡ buông lời cay độc như thế... Em chỉ một lòng lo lắng cho cốt nhục của cậu cả mà thôi...
Họa Mi cười cười, lấy chiếc khăn tay che miệng bảo: — Thôi đi cô em, cái trò yếu đuối đáng thương ấy cô cứ để dành mà diễn trước mặt cậu cả đi, đem ra lòe thiên hạ ở đây chẳng có tác dụng gì đâu! Chẳng phải ngày thường cô cứ hễ chốc chốc lại kêu đau ngực, chốc chốc lại than đau bụng để kéo bằng được cậu cả về buồng của mình đấy thôi? Lát nữa cậu cả về tới nơi rồi, hôm nay lại vừa khéo có được cú va chạm trời cho này, cô tha hồ mà nằm lăn ra khóc lóc kể lể với cậu, để vòi vĩnh thêm chút cưng chiều xót thương nữa nhé. Khéo ngày mai tôi cũng phải học đòi theo cô em Oanh Ca, đứng dầm một trận mưa rào rồi nằm lăn ra giường rên hừ hừ để dụ cậu cả sang, biết đâu chừng lại cũng có thai như ai thì sao...
Triệu Nguyệt Thiềm lạnh lùng quát: — Họa Mi, mày nói đủ chưa hả?
Họa Mi cười tươi như hoa, giọng ngọt như mía lùi: — Dạ, em nói đủ rồi, em ngậm miệng lại đây ạ.
Nói xong, ả liền thò tay vào tay áo rút ra một chiếc gương con có cán cầm, thong thả soi gương vuốt lại từng lọn tóc mai.
Hương Lan đứng ngoài cửa sổ suýt nữa thì phì cười thành tiếng. Nàng thầm nghĩ: “Ba cô nàng hầu phòng của cậu cả gồm Xuân Yến, Oanh Ca và Họa Mi: Xuân Yến thì trẻ con xốc nổi bộc trực, Oanh Ca thì giả vờ giả vịt diễn kịch như thật, Họa Mi thì sắc sảo chua ngoa ghê gớm. Cả một phòng đầy những chim yến chim oanh, đủ mọi hạng người màu sắc phong phú, lại thêm cả bà vợ cả đẹp như tiên giáng trần kia nữa, Lâm Cẩm Lâu quả là có số đào hoa hưởng trọn diễm phúc trần đời. Có điều trong ba người này, Xuân Yến là đứa ngốc nghếch thiếu đầu óc nhất, Oanh Ca thì giỏi đóng kịch nhất, còn Họa Mi thì lại là đứa thú vị và khôn ngoan nhất.”
Triệu Nguyệt Thiềm trừng mắt nhìn Oanh Ca, hỏi: — Ban nãy mày có nhìn thấy ai là kẻ ra tay xô đẩy mày không?
Oanh Ca cúi đầu lắc lắc, sụt sùi thưa: — Lúc nãy mấy chị em chúng con vừa từ trong phòng mợ cả bước ra, con vừa đi tới bậc thềm thì sau lưng bỗng bị một lực đẩy rất mạnh hất tới. Nếu như không có con bé Lôi Nhi nhanh tay túm chặt lấy vạt áo con kéo lại thì con đã ngã nhào xuống đất rồi... Nhưng bụng con vẫn bị va đập mạnh, giờ đau nhức lắm mợ ơi... — Vừa nói ả vừa ôm chặt lấy bụng dưới, đôi mày thanh tú nhăn tít lại, nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn quằn quại.
Triệu Nguyệt Thiềm bảo: — Mày cứ nằm yên đấy mà nghỉ ngơi. Con Nghênh Sương đã sai người chạy đi mời thầy thuốc tới rồi.
Chi Thảo bỗng lại òa lên khóc nấc từng cơn: — Mợ cả ơi, mợ cả ơi, thật sự không phải con mà! Thật sự không phải con xô chị Xuân Yến đâu ạ!
— Câm mồm! Phun ra toàn lời thối tha! Rõ ràng là mày đứng ngay sau lưng tao, mày dùng sức đẩy mạnh một cái khiến tao mất đà đâm sầm vào người Oanh Ca! — Xuân Yến chỉ thẳng ngón tay vào mặt Chi Thảo, hai con mắt tóe lửa giận.
— Không phải con! Không phải con! Thật lòng không phải con mà! — Chi Thảo ra sức lắc đầu nguầy nguậy, há to miệng khóc đến mức nấc nghẹn cả họng, đôi khuyên tai đung đưa va liên hồi vào má.
Xuân Yến tức đến run rẩy cả người: — Tao nhìn thấy rõ mồn một hai bàn tay mày túm lấy vạt áo tao, thế mà mày còn dám chối bay chối biến à! Tao xé rách cái mồm điêu ngoa của mày ra!
Vừa dứt lời, ả liền chồm người nhảy bổ vào Chi Thảo. Chi Thảo thét lên một tiếng kinh hãi, bị Xuân Yến đè nghiến xuống nền đất đấm đá túi bụi. Mấy đứa người hầu trong phòng thất kinh hồn vía, vội vàng xúm lại can ngăn giằng xé. Oanh Ca nằm trên sập gụ khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khẩy lạnh lùng, nhưng miệng vẫn không ngớt rên rỉ than đau. Họa Mi ngồi vắt vẻo nơi góc phòng cũng cất giọng the thé la toáng lên: — Ôi chao ôi, làm sao thế này, chúng mày mau vào kéo hai đứa nó ra đi chứ! Chị Xuân Yến mau buông tay ra, kéo đánh chết con bé bây giờ! — Nhưng giọng điệu của ả rõ ràng đang nén cười thích thú.
Hương Lan bên ngoài cửa sổ trố tròn hai mắt. Tính khí nóng nảy như lửa của con bé Xuân Yến này quả thật là được chân truyền từ người mẹ Lữ Nhị, hễ một câu không vừa ý là lập tức vung tay thượng cẳng chân hạ cẳng tay ngay được! Nàng đang mải mê nhìn hai đứa nó lăn lộn dưới đất vật nhau túi bụi chẳng ai gỡ nổi thì bỗng nhiên trên vai trĩu nặng một cái, có tiếng người cất lên bên tai: — Chị đứng đây dòm ngó cái gì đấy?
Hương Lan giật thót tim, hồn xiêu phách lạc bay mất một nửa. Nàng vội ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy một cô bé mặt tròn xoe như trăng rằm đang đứng ngay sau lưng, miệng cười toe toét, chẳng phải ai xa lạ mà chính là bé Tiểu Quyên quen biết hôm mới vào phủ!
Hương Lan vỗ vỗ vào ngực thở phào: — Hóa ra là em, làm chị sợ chết khiếp đi được.
Tiểu Quyên cười khúc khích: — Chị lén la lén lút đứng đây nhìn cái gì thế...
Lời còn chưa dứt, nét mặt cô bé bỗng nhiên nghiêm nghị hẳn lại, vội vàng kéo giật tay áo Hương Lan nép sát vào một góc hiên, hạ giọng thì thào: — Mau cúi đầu đứng nghiêm lại!
Hương Lan vội vàng làm theo, cúi gằm mặt xuống giữ vẻ cung kính. Nàng khẽ liếc mắt sang bên cạnh, chỉ thấy một bóng người cao lớn đĩnh đạc đang sải bước vội vã đi tới. Người ấy chẳng thèm liếc nhìn hai đứa nàng lấy nửa con mắt, đưa tay đẩy mạnh cánh cửa bước thẳng vào trong phòng, cất giọng uy nghiêm trầm đục quát lớn: — Đang ầm ĩ làm trò gì ở đây thế hả!
Đúng là câu nói “một con phượng hoàng bay vào rừng làm muôn chim im tiếng”, cả căn phòng đang nhốn nháo chim yến chim oanh tức thì im phăng phắc như tờ! Xuân Yến đang ngồi đè trên người Chi Thảo nghe thấy tiếng quát liền hốt hoảng bò lồm cồm ngồi dậy, cuống cuồng đưa tay chỉnh lại búi tóc rối bời, lén đưa mắt nhìn ra phía cửa, run rẩy lí nhí: — Cậu... Cậu cả.
Chi Thảo vẫn nằm sõng soài trên nền đất thút thít khóc, tóc tai đã bị Xuân Yến cào xới rối tung rũ rượi, trâm cài hoa tai rơi rụng lả tả vương vãi trên tóc. Một bà già chạy lại kéo Chi Thảo, phải lôi tới hai lần mới đỡ được con bé đứng dậy.
Lâm Cẩm Lâu khẽ nheo đôi mắt sâu thẳm, ánh nhìn sắc bén lạnh lùng như lưỡi kiếm bén ngót, chậm rãi đảo một lượt khắp căn phòng. Thân hình chàng sừng sững đứng đó tỏa ra một luồng uy thế bức người nghẹt thở, khiến tất cả những kẻ có mặt đều rợn tóc gáy, bất giác lùi lại phía sau nửa bước. Cuối cùng, ánh mắt chàng dừng lại trên gương mặt của Triệu Nguyệt Thiềm, lạnh lùng hỏi: — Có chuyện gì xảy ra ở đây?
Triệu Nguyệt Thiềm khẽ nhướn hàng mày lá liễu, dửng dưng đáp: — Oanh Ca bị người ta xô ngã va vào bụng, tôi vội bảo nó nằm tạm nghỉ ngơi ở đây, lại sai người chạy đi mời thầy thuốc tới khám rồi. Lúc xảy ra chuyện, Xuân Yến và Chi Thảo đứng ngay sau lưng Oanh Ca. Xuân Yến bảo là do Chi Thảo đẩy nó, nó mới đâm sầm vào Oanh Ca. Còn Chi Thảo lại cãi là nó không hề đụng chạm gì, tự Xuân Yến lao vào Oanh Ca đấy chứ.
Lâm Cẩm Lâu bước lại kéo một chiếc ghế ngồi xuống, giọng nói cứng rắn lạnh như băng: — Đã mời thầy thuốc tới chưa?
Nghênh Sương khẽ khép nép thưa: — Dạ bẩm cậu, đã sai người đi mời rồi ạ, chắc lúc này sắp tới nơi rồi.
Lâm Cẩm Lâu đưa mắt nhìn sang Oanh Ca. Trên gương mặt nhợt nhạt của Oanh Ca vẫn còn vương những giọt lệ long lanh. Thấy chàng nhìn sang, ả lại càng tỏ vẻ đáng thương tội nghiệp, khẽ chau đôi mày ngài thanh tú, đôi mắt ngấn lệ tha thiết nhìn chàng đăm đắm, đúng là cái bộ dạng “xin chàng hãy xót thương thiếp”.
Lâm Cẩm Lâu lại quay sang nhìn Triệu Nguyệt Thiềm: — Nàng bày ra cái trận thế to tát nhường này, từ công đường xét xử biến thành sới vật ẩu đả, rốt cuộc đã tra hỏi ra được manh mối gì chưa? Là đứa nào xô ngã Oanh Ca?
Triệu Nguyệt Thiềm vân vê chuỗi hạt xạ hương đỏ thắm trên cổ tay, vẻ mặt lạnh tanh hờ hững: — Tôi bày ra cái trận thế to tát này mà trong lòng vẫn còn nơm nớp chẳng yên đây này. Oanh Ca đang mang trong mình giọt máu của cậu cả, nay lại là người được cậu nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nơi đầu quả tim. Cậu đã dặn đi dặn lại tôi biết bao nhiêu lần, bắt tôi phải cẩn thận chăm bẵm coi sóc nó cho chu đáo. Nay xảy ra chuyện va quệt thế này, lỡ như giọt máu ấy có mệnh hệ gì thì tôi có treo cổ tự vẫn hay đâm đầu vào cột đá cũng chẳng gánh nổi cái tội tày đình mà cậu gán cho. Đừng nói là mở công đường tra khảo hay đấu võ ẩu đả, dẫu có bắt tôi diễn lại màn Sở Bá Vương tự sát bên sông Ô Giang thì tôi cũng cam lòng!
Xuân Yến “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, giọng khóc mếu máo: — Cậu... Cậu cả ơi, không phải con đẩy đâu ạ! Thật sự là có người từ sau lưng xô con, con đứng không vững mới ngã nhào vào người Oanh Ca...
Vừa nói ả vừa lết đầu gối tiến lại gần, toan vươn tay ôm lấy bắp chân của Lâm Cẩm Lâu. Thế nhưng chỉ bằng một ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của chàng lia xuống, ả liền sợ hãi khựng lại, ngượng ngùng buông thõng hai tay, cả người mềm nhũn ra đổ sụp xuống đất khóc lóc thảm thiết, miệng vẫn gào lên: — Con thật sự không cố ý mà...
Nghênh Sương ánh mắt nghiêm nghị, lập tức bước lên một bước quát lớn: — Câm mồm! Cậu cả và mợ cả còn chưa lên tiếng, đến lượt đứa tôi tớ như mày xen mồm vào đấy à!
Xuân Yến giật nảy mình hoảng sợ, vội co rúm cổ lại, không dám hé răng nửa lời.