Lúc này, mợ cả Triệu Nguyệt Thiềm cũng đang đứng lặng bên khung cửa sổ, phóng tầm mắt nhìn ra hướng cổng lớn, những đầu móng tay sơn đỏ cắm sâu vào thanh gỗ then cài cửa. Phía sau lưng, Nghênh Sương khẽ cất tiếng: — Bẩm mợ cả, con đã dẫn con Chi Thảo tới rồi ạ.
Triệu Nguyệt Thiềm xoay người lại, bước tới chiếc ghế bành ngồi xuống. Mợ ta thò tay vào trong tay áo rút ra một thỏi bạc trắng, chìa ra trước mặt Chi Thảo rồi lạnh lùng bảo: — Chuyện ngày hôm nay dẫu mày làm chưa trọn vẹn, nhưng tao vẫn thưởng cho mày hai lượng bạc này. Hãy nhớ lấy một điều: Liệu hồn mà ngậm chặt cái mồm lại!
Chi Thảo vừa phải hứng chịu ba mươi cái tát vào miệng, hai bên má lúc này đã sưng vù, đỏ ửng đau buốt. Con bé run rẩy đưa hai tay đỡ lấy thỏi bạc, lí nhí thưa: — Dạ... Đánh chết nô tỳ cũng không dám hé răng nửa lời đâu ạ.
Triệu Nguyệt Thiềm phất phất tay áo, ra hiệu cho Nghênh Sương dẫn con bé lui ra ngoài.
Chuyện lộn xộn xảy ra ban nãy thực chất chính là cái bẫy do một tay mợ ta giăng ra. Mợ ta sai Chi Thảo từ phía sau lén xô mạnh vào lưng Xuân Yến để ả đâm sầm vào người Oanh Ca, mượn cớ đó đánh sảy cái thai trong bụng Oanh Ca đi; sau đó đích thân mợ ta sẽ đứng ra làm chứng quả quyết rằng chính Xuân Yến là kẻ ra tay xô ngã. Một mũi tên trúng hai con nhạn, vừa trừ khử được cái gai trong mắt là giọt máu của Oanh Ca, vừa nhổ cỏ tận gốc tống khứ được đứa con hầu phòng bướng bỉnh Xuân Yến ra khỏi viện. Nào ngờ con bé hầu cận Lôi Nhi bên người Oanh Ca lại nhanh tay kéo đỡ một nhịp, khiến mưu kế bất thành, ngược lại còn chuốc lấy lời răn đe sắc nhọn đe dọa đến tận xương tủy của Lâm Cẩm Lâu.
Mợ ta mệt mỏi ngả người dựa vào lưng ghế, cả thân mình rã rời chẳng buồn nhấc nổi ngón tay.
Nghênh Sương rón rén bước vào phòng, hai tay dâng lên một bát canh thuốc nóng hổi, khẽ khàng bảo: — Mợ đã vất vả suốt cả buổi sáng rồi, xin mợ uống hớp canh nóng này cho lại sức ạ.
Triệu Nguyệt Thiềm đưa mắt nhìn đăm đắm ra ngoài cửa sổ, hồi lâu sau mới cay đắng thốt lên: — Mày tự bảo xem, rốt cuộc vì cớ làm sao mà chàng lại căm thù tao đến tận xương tủy như thế? Giá như chàng chịu hồi tâm chuyển ý mà đoái hoài nhìn tao lấy một lần, thì dẫu có phải giảm thọ đi mười năm tao cũng cam lòng nhắm mắt.
Nghênh Sương cúi đầu im lặng, chẳng dám hé răng đáp lời. Đợi một lát sau, cô ta mới dè dặt thì thầm: — Mợ ơi, cô Hoàn bên viện La Tuyết Ốc có sai người đem đồ sang gửi biếu mợ, mợ có cho vào gặp không ạ?
Triệu Nguyệt Thiềm gượng gập ngồi thẳng dậy, thở dài bảo: — Cho nó vào đi.
Hương Lan cúi đầu bước vào phòng, hai tay nâng chiếc hộp gỗ dâng lên trước mặt: — Bẩm mợ cả, đây là đồ do cô Hoàn nhà con dặn đem sang gửi biếu mợ ạ.
Triệu Nguyệt Thiềm sai Nghênh Sương đỡ lấy chiếc hộp gỗ, rồi quay sang bảo: — Nghênh Sương, bảo người lấy cho nó một vốc bánh trái đem về ăn.
Nói đoạn liền phất tay cho Hương Lan lui ra.
Nghênh Sương mở nắp chiếc hộp gỗ ra, nhấc từ bên trong ra một chiếc áo cộc khoác ngoài may bằng lụa màu xanh rêu thêu hoa đào uốn lượn mới toanh, không tiếc lời khen ngợi: — Chiếc áo này màu sắc tươi tắn, đường kim mũi chỉ khéo léo quá mợ ạ.
Thế nhưng khi nhấc hẳn chiếc áo ra, cô ta chợt nhìn thấy dưới đáy hộp còn giấu một chiếc tráp gấm nhỏ. Mở nắp tráp ra xem, chỉ thấy bên trong là cả một bộ trâm cài tóc bằng vàng ròng nạm hồng ngọc lấp lánh! Bộ trâm gồm tám chiếc, chiếc thì uốn theo hình chiếc bình quý, chiếc thì hình nút thắt cát tường, chiếc lại uốn hình đôi cá bơi lội, rõ ràng là hình tượng của tám món báu vật nhà Phật. Trên mỗi một thân trâm đều được khảm những hạt hồng ngọc nhỏ như hạt gạo, vừa tinh xảo trang nhã lại vừa sang trọng quý giá khôn cùng. Dẫu là người quanh năm nhìn quen những thứ đồ vàng ngọc châu báu như Nghênh Sương cũng phải buột miệng trầm trồ: — Món đồ này quả thật là quý giá hiếm có đấy mợ ơi! — Vừa nói cô ta vừa kính cẩn bưng chiếc tráp dâng lên trước mặt Triệu Nguyệt Thiềm.
Triệu Nguyệt Thiềm nhặt hai chiếc trâm đưa lên trước ánh nắng ngắm nghía, khóe môi nhếch lên một nụ cười khẩy: — Cả một bộ trâm quý giá nhường này, con mụ Tào Lệ Hoàn phen này quả là đã cắn răng chịu dốc cạn cả vốn liếng rồi đây. Thật hiếm thấy cái ngữ bủn xỉn ki bo như ả mà cũng chịu móc ruột gan ra chịu chi đến thế.
Nghênh Sương vừa gấp lại chiếc áo vừa tò mò hỏi: — Cô ấy muốn nhờ vả mợ chuyện gì thế ạ?
Triệu Nguyệt Thiềm giơ hai ngón tay lên, thong thả bảo: — Chẳng qua cũng chỉ quanh quẩn ở hai việc mà thôi: Thứ nhất là ả muốn xin cho thằng anh trai của ả được nhận chân thu mua hàng hóa vật tư cho phủ họ Lâm này. Đây là cái chân béo bở kiếm chác được bộn tiền của, ả đã bóng gió xa xôi với tao không biết bao nhiêu lần rồi.
Nghênh Sương hừ một tiếng vẻ khinh bỉ: — Đầu óc cô ấy chắc có vấn đề! Cả cái phủ này từ trên xuống dưới bao nhiêu con mắt đang hau háu nhòm ngó vào cái chân thu mua ấy, đời nào lại đem dâng không cho thằng anh trai của cô ta cơ chứ!
Triệu Nguyệt Thiềm bảo: — Dẫu chỉ là mấy chân thu mua nhỏ lẻ lặt vặt thì dầu mỡ béo bở kiếm chác được bên trong cũng đủ cho cả nhà chúng nó ăn tiêu sung túc suốt cả năm trời. Ngặt nỗi ngày thường con mụ Tào Lệ Hoàn ấy mỗi lần biếu xén cái gì cũng làm như phải cắt thịt lột da, tao nhìn chẳng buồn thèm vào mắt, nên cứ giả ngô giả ngọng cho qua chuyện. Còn về việc thứ hai... — Khóe môi Triệu Nguyệt Thiềm khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: — Ả dâng bộ trâm này tới là muốn nhờ tao mai mối tìm kiếm cho ả vài mối nhân duyên gả vào chốn quyền quý môn đăng hộ đối cao sang hơn đấy.
— Ô kìa? Chẳng phải cô Hoàn hết tang là sẽ xuất giá lấy chồng rồi sao? Cớ sao lại còn...
— Ả chê cái nhà chồng sắp cưới ấy môn đăng hộ đối thấp hèn, gia cảnh lại bần hàn đơn chiếc. Nay ả được dọn vào ở trong phủ nhà chúng ta một thời gian, tầm mắt được mở mang thấy người ta ăn sung mặc sướng lầu son gác tía, làm sao ả cam tâm quay trở về cái chốn nghèo hèn ấy để chịu khổ chịu cực được nữa? Nhưng cứ trông vào cái bản mặt với cái gốc gác bần hàn ấy của ả xem? Hừ, đúng là đũa mốc mà đòi mâm son!
— Chuyện này quả thật là khó giải quyết... Hay là mợ sai người đem trả lại bộ trâm này cho cô ấy?
— Mắc mớ gì mà phải trả lại? Một bộ trâm vàng ròng nạm hồng ngọc chạm hình bát bảo thế này đem bán ra ngoài cũng đáng giá ngót nghét cả trăm lượng bạc đấy chứ ít ỏi gì! Mày cứ cất kỹ vào hòm cho tao, chuyện này trong bụng tao đã có tính toán rồi.
Nghênh Sương gật đầu vâng dạ, cầm chìa khóa mở khóa chiếc hòm đựng trang sức quý của Triệu Nguyệt Thiềm, cẩn thận cất chiếc tráp vào bên trong.
Lại nói về Hương Lan, sau khi bước chân ra khỏi buồng của Triệu Nguyệt Thiềm, một người hầu gái lớn tên là Bạch Lộ liền dẫn nàng sang gian nhà áp mái bên cạnh, hào phóng bốc cho nàng một vốc lớn các loại bánh ngọt và mứt quả thơm phức. Hương Lan lấy chiếc khăn tay bọc cẩn thận lại, cúi đầu tạ ơn rối rít. Vừa bước chân ra đến hành lang, nàng đã nhìn thấy bé Tiểu Quyên đang đứng nép dưới mái hiên ngóng đợi. Hương Lan vội vàng bước nhanh tới, đưa bọc khăn tay ra trước mặt cô bé, cười tươi bảo: — Này, lại đây chị cho ăn bánh ngọt này!
Tiểu Quyên tính tình vốn bộc trực, xởi lởi lại hay lam hay làm, nhìn thấy bọc bánh ngọt thơm lừng thì hai mắt lập tức sáng rực lên như sao sa. Hương Lan nhìn cô bé mà thấy hệt như một chú mèo con đang đói bụng khẽ kêu meo meo, không khỏi bật cười, bèn chìa bọc bánh tới gần hơn.
Tiểu Quyên nhón lấy một miếng bánh hạt thông bỏ tọt vào mồm nhai ngấu nghiến, vừa nhai vừa kéo tay Hương Lan dẫn nàng về căn phòng nhỏ nơi cô bé ở. Trong phòng lúc này chẳng có lấy một bóng người. Tiểu Quyên cẩn thận khép chặt cánh cửa lại, cười híp cả mắt: — Chị được phân công đi đâu thế hả chị? Trong mấy đứa cùng vào phủ hôm ấy, chỉ có mỗi tung tích của chị là em chẳng dò la ra được ở chỗ nào thôi đấy!
Hương Lan đáp: — Chị hiện giờ đang ở bên viện La Tuyết Ốc, hầu hạ cô Hoàn bên họ hàng.
Trên gương mặt Tiểu Quyên lập tức hiện lên vẻ ái ngại và xót thương: — Hóa ra chị bị đẩy sang tận chỗ đó ư... Ôi, cũng phải thôi, chị mặt mũi xinh đẹp ngời ngời như tiên giáng trần thế này, đời nào mợ cả lại chịu để cho chị lượn lờ ở gần tầm mắt của cậu cả chứ!
Hương Lan vờ đưa tay đẩy vai Tiểu Quyên một cái, mắng yêu: — Cái con bé này, ăn nói linh tinh bậy bạ gì thế hả!
Tiểu Quyên vừa nhai bánh vừa tủm tỉm cười: — Em nói thật đấy chứ! Chị nom còn xinh xẻo khôi ngô hơn cả ba cô nàng hầu phòng của cậu cả cộng lại ấy chứ lị! Em thấy chẳng mấy chốc nữa đâu, đợi chị lớn thêm vài tuổi trổ mã đẫy đà ra thì nhất định còn đẹp hơn cả mợ cả cho mà xem. Mợ cả xưa nay vẫn được người ta khen là đệ nhất mỹ nhân đất Kim Lăng, e là sau này cũng phải nhường lại ngôi vị ấy cho chị thôi!
Hương Lan hoảng hốt vội vươn tay bịt chặt lấy miệng Tiểu Quyên: — Cái bà cô tổ của tôi ơi, em ăn nói bừa bãi thế không sợ người ta nghe thấy rồi lột da chị em mình ra hay sao!
Tiểu Quyên bị bịt mồm chỉ biết “ú ớ” mấy tiếng, vội vàng gỡ tay Hương Lan ra cười bảo: — Chị yên tâm đi, em biết chừng biết mực mà, ở đây chỉ có hai chị em mình thôi. Hôm nay chị Oanh Ca bị người ta xô ngã, đám người hầu với mấy bà già sợ vạ lây nên trốn tiệt ra tận ngoài vườn sau cả rồi, đứa nào cũng nơm nớp sợ các ông bà chủ nhìn thấy lại lôi ra trút giận lên đầu đấy chứ!
Hương Lan khẽ gật đầu: — Hèn chi ngoài sân trước chẳng thấy lấy một bóng người. Thế em ở viện Tri Xuân này phải làm những việc gì?
Tiểu Quyên thở dài sườn sượt: — Em chỉ làm những việc quét tước lau chùi nặng nhọc thôi chị ạ. Suốt ngày quanh quẩn trông lò than, tưới cây tưới hoa rồi quét dọn sân vườn. Riêng cái sàn đá ở dãy hành lang kia ngày nào em cũng phải xách nước cọ rửa tới ba lần, ngày nào cũng mệt đứt cả hơi tai ra. Thế mà mấy chị lớn vẫn chẳng vừa mắt, hễ mở mồm là mắng mỏ sỉ vả em, việc gì bẩn thỉu nặng nhọc không ai thèm làm là lại trút hết sang cho em gánh!
Tiểu Quyên tuổi đời còn nhỏ dại, nay gặp lại Hương Lan thì như gặp được người ruột thịt thân thiết trong nhà, liền trút hết bao nỗi ấm ức tủi hờn bấy lâu nay. Hương Lan thương tình khẽ đưa tay xoa đầu cô bé, dịu giọng an ủi: — Chị bên đó cũng vậy thôi, công việc ngập đầu ngập cổ làm không xuể mà chủ nhân vẫn chẳng đoái hoài yêu vì. Thôi thì phận làm người hầu mới bước chân vào phủ, đứa nào chẳng phải cắn răng mà chịu đựng như thế. Đợi qua đôi ba năm mình thành người cũ sành sỏi rồi thì chẳng ai dám bắt nạt chị em mình nữa đâu.
Đúng lúc đó, ngoài sân bỗng vang lên tiếng gọi the thé giục giã: — Con Tiểu Quyên đâu rồi! Con Tiểu Quyên chết tiệt kia! Không lo trông coi cái lò than mà lại chạy tót đi đâu đàn đúm thế hả!
Tiểu Quyên thè lưỡi một cái, vội bảo: — Cái bà cô đòi mạng lại réo tên em rồi! Em phải chạy ra đây kẻo bị ăn đòn mất. Chị Hương Lan ơi, chị nhớ thỉnh thoảng sang đây chơi với em nhé, lúc nào rảnh rỗi em cũng sẽ chạy sang viện La Tuyết Ốc tìm chị!
Nói xong, cô bé liền co cẳng chạy biến ra ngoài sân như một làn khói.
Hương Lan để lại hai miếng bánh ngọt ngon nhất trong bọc lên mép gối đầu giường của Tiểu Quyên, rồi mới đẩy cửa bước ra ngoài. Khi đi ngang qua một gian phòng ngang ở phía tây, nàng bỗng nghe thấy từ bên trong vẳng ra tiếng khóc lóc ấm ức lẫn tiếng chửi rủa cay độc. Dường như là tiếng Xuân Yến vừa sụt sùi vừa nghiến răng nguyền rủa: — Con Oanh Ca tiện nhân kia, mày đừng vội đắc ý sớm! Mày giăng bẫy hãm hại làm nhục tao, tao thề có ngày tao sẽ bắt mày phải khóc ra máu mới hả dạ!
Hương Lan bất giác thấy sống lưng lành lạnh, liền vội vã rảo bước nhanh chân quay trở về viện La Tuyết Ốc.
Về tới nơi, nàng liền vào bẩm báo lại mọi chuyện cho Tào Lệ Hoàn hay. Tào Lệ Hoàn gặng hỏi cặn kẽ từng li từng tí, song Hương Lan chỉ lắc đầu nguầy nguậy bảo không biết gì cả, chỉ thưa rằng mợ cả đã nhận hộp quà rồi sai người thưởng cho nàng một vốc bánh ngọt. Nét mặt Tào Lệ Hoàn lập tức sa sầm tối lại. Thực ra ả sai Hương Lan đi đưa đồ là vì thấy con bé này nom có vẻ thật thà ngờ nghệch, sẽ không dám mở tráp lấy trộm ngọc ngà vàng bạc bên trong; chứ con Hủy Nhi thì tay chân thỉnh thoảng táy máy hay ăn cắp vặt, còn con Hoài Nhuỵ thì bụng dạ quá đỗi khôn ngoan giảo hoạt, ả đều không hoàn toàn yên tâm. Ngặt nỗi con Hương Lan này lại “thật thà” đến mức đần độn quá trớn, chẳng biết dỏng tai nghe ngóng hay nhìn sắc mặt người ta để dò la tin tức gì cả. Tào Lệ Hoàn hậm hực xua tay đuổi Hương Lan lui ra.
Cứ thế, mấy ngày sau trôi qua trong bình lặng.
Một hôm, Tào Lệ Hoàn cẩn thận vẽ một mẫu thêu giày hoa, cùng bàn bạc với Hoài Nhuỵ chọn lựa từng sợi chỉ màu, rồi bảo Hủy Nhi phác thảo mẫu hoa văn lên mặt vải. Sau đó, ả đặt ra kỳ hạn ngặt nghèo bắt Hương Lan phải ngày đêm thức trắng để hoàn thành cho bằng được một đôi giày thêu.
Hương Lan phải cắm đầu cắm cổ may vá thêu thùa, đến bữa trưa bữa tối cũng chỉ dám và vội dăm miếng cơm lót dạ cho qua cơn đói, đêm đến lại thắp đèn chong dầu cặm cụi từng đường kim mũi chỉ. Ròng rã suốt ba ngày ba đêm như thế, nàng mới làm xong đôi giày. Hủy Nhi nhìn thấy liền săm soi chê bai, chốc thì bảo hoa văn thêu chưa được bắt mắt, chốc lại chê mặt giày căng chưa được phẳng phiu, rồi tự tay mình thêu thêm một đường viền hoa nhỏ quanh cổ giày.
Sáng hôm sau đi thỉnh an các bề trên trở về, Tào Lệ Hoàn tươi cười hớn hở lộ rõ vẻ đắc ý trên mặt. Hủy Nhi vừa bước chân vào cửa đã oang oang cất giọng khoe khoang: — Sáng nay trước mặt bà cụ, cô nhà mình quả thật là nở mày nở mặt vô cùng! Cô dâng đôi giày lên rồi thưa: “Mấy hôm trước nghe bà cụ than chân hơi bị phù nề, nên mấy ngày nay con đã thức đêm thức hôm làm gấp một đôi giày này đem tới, xin bà cụ xỏ thử xem có vừa chân hay không ạ.” Chúng mày có đoán được không? Bà cụ vừa xỏ chân vào thử một cái là vừa như in luôn! Bà cụ mừng rỡ khôn xiết, lập tức ban thưởng ngay cho cô một đôi hoa tai bằng vàng ròng chạm hình hoa đinh hương quý giá đấy!
Tào Lệ Hoàn vô cùng đắc chí, vừa nhấp chén trà vừa cười ha hả: — Chứ còn gì nữa! Cái con ranh Đông Lăng kia tức đến tím cả mặt lại cơ mà! Thật là hả hê một mối căm hờn bấy lâu nay trong lòng tao!
Lâm Đông Lăng vốn là tiểu thư cành vàng lá ngọc do bà hai sinh ra, xưa nay vốn ngứa mắt coi khinh Tào Lệ Hoàn, chuyện gì cũng tìm cách chèn ép đè đầu cưỡi cổ ả, nên cứ mỗi lần nhắc tới cô nàng này là Tào Lệ Hoàn lại nghiến răng nghiến lợi.
Hoài Nhuỵ vội vàng nịnh bợ: — Vẫn là cô khéo léo biết cách làm cho bà cụ vui lòng nhất. Riêng cái mẫu vẽ giày cô đã phải ngồi suy đi tính lại mất trọn hai ngày trời, hao tâm tổn trí biết bao nhiêu, thảo nào mà được bà cụ ban thưởng hậu hĩnh nhường ấy!
Tào Lệ Hoàn mỉm cười nói: — Đâu phải chỉ có công của tao. Hoa văn trên đôi giày này là do Hủy Nhi thêu, chỉ màu là do Hoài Nhuỵ phối, còn con Hương Lan cũng “giúp được không ít việc”, thế mới làm xong được đôi giày đấy chứ.
Hủy Nhi khôn khéo đáp lời: — Ấy là nhờ cô chỉ bảo dạy dỗ chu đáo cả đấy ạ.
Hương Lan đứng nép bên cạnh ngoài mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, nhưng trong bụng thì cười khẩy lạnh băng: “Hay! Hay lắm! Ba ngày ba đêm còng lưng thức trắng mỏi rã cả mắt, cạn kiệt tâm sức mới thêu xong đôi giày, cuối cùng qua miệng lưỡi của các người chỉ quy lại thành vỏn vẹn một câu ‘giúp được không ít việc’!”
Tào Lệ Hoàn đảo mắt nhìn sang, thấy Hương Lan đứng nép ở một góc hiên, gương mặt trái xoan thanh tú hao gầy đi trông thấy, lại vương nét mệt mỏi phờ phạc. Biết con bé những ngày qua chịu thương chịu khó làm lụng chẳng hề ca thán một lời, ả bèn buông lời khen ngợi lấy lệ: — Tao biết mày là đứa chịu thương chịu khó thật thà. — Rồi ả lại quay sang dặn thêm Hoài Nhuỵ: — Con bé này cũng thế, làm việc chăm chỉ chẳng nề hà việc gì.
Nói đoạn, ả liền thò tay móc túi thưởng cho Hương Lan mấy đồng tiền kẽm lẻ, nhưng lại hào phóng thưởng cho Hủy Nhi và Hoài Nhuỵ mỗi đứa một chiếc trâm cài bằng bạc trắng! Sau đó, ả xua tay đuổi Hương Lan đi làm công việc may vá thêu thùa, rồi ngoắc tay gọi Hủy Nhi và Hoài Nhuỵ: — Hai đứa chúng mày đi theo tao vào buồng trong.
Nói rồi cả ba thầy trò ríu rít kéo nhau vào trong buồng ngủ to nhỏ chuyện trò.