‘Buồn bực’ chưa bao giờ chạy loạn, trong phòng thay đồ có thức ăn cho chó và ổ của nó, thậm chí phần lớn thời gian nó cũng sẽ không đi ra khỏi phòng thay đồ, cho nên khi nó lao ra khỏi sân, Tiêu Kha cảm thấy vô cùng lo lắng, cô ấy vội vàng đuổi theo, cũng may nó cũng không chạy loạn, chỉ bổ nhào lên người Khương Mộ, nhưng như vậy cũng đủ làm cho Tiêu Kha lo lắng đề phòng.
Cô ấy vội vàng đi tới xách "Buồn Bực" đi, sau đó liên tục áy náy xin lỗi Khương Mộ và giải thích với cô: “Xin lỗi cô, bình thường nó đều không hành động như vậy.
"Buồn Bực" vốn rất nhút nhát, ngay cả chúng tôi cũng không thể thân thiết với nó, tôi đại diện cửa hàng thật sự xin lỗi cô.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: