Ở nước ngoài nhiều năm, cô vừa mới trở về Trung Quốc, đây là thành phố cô chưa từng đến bao giờ, phải mất một thời gian dài cô mới có thể làm quen được, nhưng khi Cố Trí Kiệt chở cô đến đài thiên văn lần đầu tiên, nhìn hàng cây ngô đồng cao ngất ngưởng hai bên đường núi, Khương Mộ đã lập tức yêu thành phố này rồi.
Cố Trí Kiệt kể với cô rằng những cây ngô đồng ở Nam Kinh có lịch sử rất lâu đời và còn tồn tại rất nhiều giả thuyết, giả thuyết được nhiều người công nhận nhất là những hàng cây ngô đồng này được trồng để chào mừng Lễ giỗ tổ của ngài Tôn Trung Sơn, nhưng giả thuyết được lan truyền rộng rãi nhất chính là bà Tống Mỹ Linh khi còn học bên Pháp vốn đã yêu thích loại cây này, còn ông Tưởng, vì muốn lấy lòng vợ nên đã cho người trồng cây ngô đồng trong khắp cả thành phố, khi Khương Mộ vừa đến đây thì mới là mùa hè ở Nam Kinh, Cố Trí Kiệt nói với cô rằng vào mùa thu, những hàng cây ngô đồng này sẽ chuyển màu trông chẳng khác gì một sợi dây chuyền bằng vàng bao quanh cung điện Mỹ Linh, cách nói lãng mạn này đã khiến ánh mắt của Khương Mộ dừng lại ở những thân cây to lớn một hồi, thân cây tráng kiện mang theo sức nặng của lịch sử và chứng kiến những thăng trầm của thành phố này trong thế kỷ qua.
Khương Mộ nhớ lại lần cuối cùng cô nhìn thấy Cận Triêu, lúc đó anh mặc áo sơ mi trắng ngồi bên cửa sổ tầng hai, mà phong cảnh ngoài cửa sổ trùng hợp cũng có một cây ngô đồng, khi có cơn gió thổi qua, bóng dáng của những chiếc lá lắc lư phản chiếu thành những đốm sáng in trên áo anh, cho tới bây giờ mỗi khi nhớ tới anh, trong đầu cô vẫn hiện ra bộ dáng kia của anh.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: