Chúc anh năm mới vui vẻ. Kiều Hạn Văn cười phá lên, Lâm Xuân Nhi đang mắng xéo đấy à. Thấy cô đang cáu kỉnh, tâm trạng anh ta chợt tốt lên, quyết định không chọc cô nữa: “Vậy ngày đầu tiên sau Tết đi. Ở công ty c*̉a cô nhé?”
“Được.” Lâm Xuân Nhi đã quen với cái tính thất thường c*̉a Kiều Hạn Văn rồi. Tuy anh ta buồn vui thất thường, nhưng chưa bao giờ làm chuyện lật lọng. Tổng kết lại thì Kiều Hạn Văn không phải người xấu, mà chỉ có tính cách giống như lưỡi dao thôi.
Cô cất di động, đi chọn bưu thiếp với Tiêu Muội, bưu thiếp gửi cho bản thân trong tương lai. Trước kia Lâm Xuân Nhi chưa từng viết, cô cảm thấy đời người vô thường, tương lai không đoán trước được. Nhưng Tiêu Muội muốn viết, cũng muốn cô tham gia.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: