“Nếu như anh yêu em, anh sẽ nuốt em vào trong bụng, nhai nát xương cốt của em. Không, cái này không phải, nếu như anh yêu em, anh sẽ tưới nước cho em bằng ánh mắt của mình, nhìn em sinh trưởng trở thành cái cây cao chót vót, từ đó khiến anh không thể nào trèo lên nổi. Anh sẽ không đố kỵ, anh sẽ tận mắt nhìn em bay cao bay xa.” Từng chùm sáng trơ trọi chiếu lên trên người Kiều Hạn Văn, anh ta cúi đầu, lẩm bẩm giống như đang nói mớ: “Anh muốn giống như một bức tượng nhìn em, sẽ không chớp mắt, anh sẽ cởi chiếc mũ của mình xuống, vẫy tay với em đang ở phương xa, mong em đừng bao giờ ngoảnh đầu lại!” Ngừng lại một chút, sau đó anh ta lớn tiếng nói: “Đừng bao giờ ngoảnh đầu lại!” Khoé mắt anh ta đỏ hoe, nhìn về phương xa, ánh sáng vụt tắt. Sân khấu tối đen như mực. Dưới khán đài, tiếng vỗ tay của mọi người vang lên như sấm, có người còn đang lớn tiếng khóc nấc lên.
Cái này không đúng. Kiều Hạn Văn nghĩ bụng, nếu như anh yêu em, nhất định anh sẽ có được em, anh sẽ không nhìn em bước đến bên bất cứ ai.
Khán giả đều đang hô encore*, muốn Kiều Hạn Văn diễn lại câu thoại cuối cùng kia, nhưng anh ta lại lắc đầu nói: “Xin lỗi mọi người, vừa rồi tôi đã dùng hết năng lượng của ngày hôm nay rồi. Hoan nghênh mọi người lần sau lại đến nhà hát.” Anh ta ném chiếc mũ phớt về phía khán đài, sau đó là lời chào hỏi cuối cùng.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: