Lâm Xuân Nhi lại vô tình gặp Thời Thanh Lâm một lần nữa, đó là trên đường tan làm. Thời Thanh Lâm mặc bộ đồ màu đen, gương mặt tiều tụy, có thể dễ dàng nhìn ra vẻ bi thương trên mặt. Lâm Xuân Nhi dừng xe đạp lại gọi anh ta: “Thời Thanh Lâm.”
Thời Thanh Lâm nhìn thấy Lâm Xuân Nhi, bỗng chốc không biết phải nói gì, chỉ lẳng lặng đứng đó rất lâu, sau đó mới chậm rãi nói: “Lâm Xuân Nhi, ông nội tôi qua đời rồi.” Đôi mắt anh ta đỏ lên, sau đó lóe lên ánh nước mắt lấp lánh, anh ta đột nhiên hiểu cảm giác bi thương nặng nề năm đó của Lâm Xuân Nhi.
Thời Thanh Lâm lớn lên bên cạnh ông nội từ nhỏ, bố mẹ anh ta vẫn luôn bận bịu công việc không chăm sóc anh ta được nhiều. Sau này anh ta ra nước ngoài nên rất khó gặp được ông nội. Lần này trở về, nhìn thấy ông cụ trước đây tinh thần luôn sáng láng lại nằm trong phòng ICU, sự sống đang dần rời khỏi cơ thể ông, ban đầu còn mở mắt nói chuyện với anh ta được, sau này không nói nổi một câu nào nữa.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: