Trong lúc nói chuyện, Tống Thu Hàn nhìn thấy gương mặt thoáng hiện vẻ cô đơn của Lâm Xuân Nhi đang đứng trước cửa sổ, từ lúc rời khỏi trang trại nuôi cá kia, cô đã có vẻ mặt đó. Anh sẽ không hỏi cô rốt cuộc khi đó cô và Thời Thanh Lâm đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh cũng không muốn Lâm Xuân Nhi đau lòng.
Buổi tối về đến nhà, bọn họ ngồi trong nhà kính không bật đèn ngắm sao, ánh trăng sáng rọi vào, chiếu sáng cả mặt đất.
“Lâm Xuân Nhi.” Tống Thu Hàn khẽ gọi tên cô: “Em có muốn tìm Thời Thanh Lâm, sau đó nói chuyện riêng với anh ta không? Thật ra anh cũng không để ý đâu.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: