Nước mắt lúc rơi xuống thì nóng hổi, nhưng đã nhanh chóng bị gió làm lạnh đi, Chu Tự Hằng vứt điếu thuốc trong tay, chống mu bàn tay lên môi, vừa khóc vừa cười.
Tâm trạng lúc này rất khó để hình dung, trong sự đau khổ mỏi mệt lại xen lẫn cả ngọt ngào.
Chu Tự Hằng rón rén vén những cành cỏ lau sang hai bên để nhìn Minh Nguyệt, trời đã dần mờ tối, nhưng gương mặt của cô bé thì vẫn trắng sáng như tuyết, ánh trăng ảm đạm chiếu xuống, dường như cũng đủ làm cho toàn thân cô bé phát ra một thứ ánh sáng rực rỡ như trân châu.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.