Từng cơn gió thu không ngừng thổi vào đám cỏ lau, cũng thổi đi làn khói thuốc, đây là lần đầu tiên Chu Tự Hằng hút thuốc, bị sặc đến nỗi ho liên tục, hai mắt đỏ rực lên, nhưng cậu vẫn nhất quyết không vứt điếu thuốc đi.
Dưới làn khói xám, khuôn mặt của Minh Nguyệt lúc thì trở nên rất rõ ràng, lúc lại cực kì mơ hồ.
Minh Nguyệt là một cô bé rất xinh đẹp, bông hoa hồng ở trên tay cô bé cũng không thể làm giảm đi sự xinh đẹp ấy, đôi mắt long lanh mơ màng, lúc không cười nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng cười lên thì lại vô cùng ngọt ngào.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: