Lại đến đầu hạ một năm nữa, Vương Văn Quân sinh một đôi song bào thai, được một nam một nữ. Lúc này Trương Tiểu Oản mới biết mừng đến chân không chạm đất là cảm giác gì. Tuy nói cháu trai bà cũng thích nhưng luôn cảm thấy cháu gái cực kỳ đáng yêu.
Ban đêm cùng Uông Vĩnh Chiêu nói chuyện bà cũng hơi ngượng ngùng nói, “Quả nhiên lòng người đều có thiên vị, sao ta thấy không có đứa nhỏ nào khiến người ta thích được như tiểu Phù Du của chúng ta chứ?”
Uông Vĩnh Chiêu có cháu thì cũng từng tự tay bế nhưng không được vui sướng như Trương Tiểu Oản. Nhưng nhìn bộ dạng tinh thần phấn chấn của bà thì ông thấy cũng thú vị, lúc ôm cháu trai và cháu gái cũng sẽ nhìn vài lần.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: