Mấy ngày nay tính tình Uông Vĩnh Chiêu không tốt, mà một khi ông ta đã tức thì không ai trong phủ không sợ. Hạ nhân sợ hắn cũng không có cách nào, việc cần làm vẫn phải làm. Chẳng có nô tài nào có thể trốn tránh chủ tử thế nên bọn họ chỉ hy vọng phu nhân có thể thường xuyên xuất hiện ở bên cạnh đại nhân, như thế dù có đáng sợ thì bọn họ cũng không cảm thấy tính mệnh bị uy h**p.
Hôm nay trước khi đi ngủ Vương Văn Quân nói với chồng mình, “Bất kể phụ thân cáu giận thế nào mẫu thân vẫn bình tĩnh. Cho dù mắng bà thì bà cũng chỉ cúi đầu, để mặc phụ thân nói. Chờ phụ thân nói xong bà sẽ ngẩng đầu lên cười thế là phụ thân không nói được gì nữa.” Nói xong nàng ta che miệng cười.
Uông Hoài Mộ vừa nghe thế thì cũng thấy quả là thế thật. Hắn không nhịn được cười nói với cô vợ nhỏ của mình, “Phụ thân sẽ không tức giận thật sự với mẫu thân. Ta nghe mẫu thân nói cả đời này cùng lắm thì phụ thân chỉ nói bà vài câu, nhưng một ngón tay cũng chưa từng đụng vào bà.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: