“Nghe Tiểu Sơn nói bảy tuổi ngài đã lên chiến trường.” Trương Tiểu Oản nói đến chỗ này thì đôi mắt hơi có chút chua xót, trong lòng cũng có chút chua xót.
Phật nói thế nhân toàn khổ, vậy ai sống trên đời này cũng đau khổ. Có khi nàng cũng chẳng thể lý trí mãi, nếu một người muốn yêu thì yêu muốn hận thì hận vậy thì nhân sinh cũng chẳng nhiều điều phức tạp thế này, cũng sẽ chẳng có nhiều thỏa hiệp và cam chịu đến thế. Và nếu thế nàng cũng sẽ chẳng cảm thấy chua xót vì nam nhân đã gây ra bao trắc trở cho nàng và Tiểu Lão Hổ này.
“So với Hoài Thiện của chúng ta thì sớm hơn nhiều,” Trương Tiểu Oản lén lút thở dài trong lòng. Nàng nhẹ vỗ về tóc hắn, không nhanh không chậm nói, “Ta còn nghe Tiểu Sơn nói biên cương gió cát rất lớn, lúc ấy ngài có mặc mũ trùm chắn gió cát không?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: