Ở Thượng Thư phủ. lúc màn đêm buông xuống Uông Vĩnh Chiêu thức tới nửa đêm cũng không ngủ được. Hắn nằm trên đùi Trương Tiểu Oản nhìn bụng nàng. Phụ nhân kia nửa tỉnh nửa mê thức với hắn, cuối cùng hắn vẫn không nhịn được hỏi một tiếng, “Có phải ngươi không muốn sinh con không?”
Phụ nhân kia nghe xong thì mơ hồ mỉm cười đáp lời, “Sao lại không muốn? Ngài đừng quá vội, sẽ tới thôi.” Dứt lời nàng duỗi tay lại đây kéo hắn.
Uông Vĩnh Chiêu cũng mệt mỏi nên nằm trở về bên người nàng, tùy ý để nàng đắp chăn cho mình rồi nhắm mắt lại. Thôi, nàng nói nguyện ý thì chính là nguyện ý. Hắn chờ một chút là được.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: