Nếu như không có Uông Vĩnh Chiêu đỡ thì Trương Tiểu Oản đã mềm chân ngã trên mặt đất. Nàng khóc không ra nước mắt, nhìn đứa con trai chật vật đang nằm dưới đất, nàng tóm chặt lấy tay Uông Vĩnh Chiêu, liên tục thở hổn hển mấy hơi mới nghiêng đầu ôm lấy hắn nói, “Gọi, gọi……”
Cổ nàng nghẹn lại, đợi mấy hơi mới ép được nước mắt trở về sau đó nói, “Gọi Thính quản gia mang gã sai vặt cõng hắn vè, lại gọi đại phu.”
“Đi đi.” Uông Vĩnh Chiêu vừa quay đầu đã phun ra mện lệnh.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.