“Ngài ấy.” Trương Tiểu Oản thở dài, vươn tay sờ sờ mặt hắn, sau đó cả hai tay nàng bám lên cổ hắn kéo Uông Vĩnh Chiêu gần với mình. Nàng ôm đầu của hắn, nghe hắn nặng nề thở hổn hển bên cổ mình.
Nàng cho rằng hắn sẽ bình tĩnh lại, ai ngờ hắn lại càng ngày càng thở nặng nhọc hơn. Trương Tiểu Oản nghe được không thích hợp thì không nhịn được cười khổ. Uông Vĩnh Chiêu cũng không nhúc nhích, qua một lúc hắn mới lẩm bẩm bên tai Trương Tiểu Oản, “Ngươi giúp ta sờ sờ một chút.”
Nghe hắn nói thế Trương Tiểu Oản hơi sửng sốt một chút. Lúc này Uông Vĩnh Chiêu đã quăng giày, đầu khé nhúc nhích nhưng lại luyến tiếc ngẩng lên. Hắn càng dán mặt về phía Trương Tiểu Oản, tay lại nhanh chóng lột quần áo trên người mình, kéo lưng quần ra rồi kéo tay Trương Tiểu Oản đặt ở chỗ đó của mình.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: