Phi Nô từ nhỏ đã thông minh và lanh lợi hơn người. Ở ngõ Liễu, nhà nào làm rơi đồ qua tường là y như rằng gọi: "Phi Nô! Leo tường!"
Chẳng biết hắn học được tài năng đó ở đâu, nhưng chỉ vài lần là đã leo được lên tường, trèo cây, xuống sông mò cá. Dáng người gầy gò, hắn như một con khỉ đất thoăn thoắt len lỏi qua các phố lớn ngõ nhỏ của thành Yên Châu. Tin tức nào nên nghe lướt qua tai, tin nào cần ghi nhớ trong lòng, hắn đều biết rõ. Cuộc sống dần khó khăn, nhưng hắn không chết đói. Hắn dẫn theo mấy đứa trẻ trong ngõ Liễu đi khắp thành kiếm sống. Người tốt hắn nhận ra, kẻ xấu hắn cũng chẳng sợ. Những năm đó, bọn họ không chết đói, phần lớn nhờ vào hắn.
Người già thường nói: "Đừng thấy Phi Nô số khổ mệnh hèn, nhưng hắn giống cỏ dại, không dễ chết. Ngày sau có lẽ còn làm nên đại sự."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: