Những năm tháng Tiên Thiền sống trong tiểu viện này là những năm tháng cô cố gắng chống chọi với dòng chảy vô vị của thời gian. Vào những ngày tuyết rơi như thế này, cô thường mở toang cửa sổ, nhìn ngắm bên ngoài. Cô cứ lẩm bẩm một mình, rồi lại coi cây cột hiên như tri kỷ, thủ thỉ vài câu.
Những lúc ấy, giọng cô thường to hơn bình thường. Cô kể về tuổi thơ; kể về những ngày xuân hoa nở, sông băng tan, chim én bay; kể về những ngày tháng thái bình thịnh trị. Mỗi khi cô làm vậy, những căn phòng xung quanh đều im bặt. Ngay cả người hôm đó đang hát hí khúc cũng phải ngừng hát, tựa đầu vào cửa lắng nghe cô kể.
Khi đó, các tiểu thái giám sẽ chạy đến khuyên Tiên Thiền đừng gây chuyện. Tiên Thiền sẽ lớn tiếng hỏi: "Sao vậy? Vào Tam Hẻm rồi thì không được mong xuân về hoa nở sao? Vậy chi bằng ngươi gọi Hoàng thượng tới đây, xem Hoàng thượng có đổi được hướng bay của chim én không?"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: