Ôn Địch mất ngủ, vào lúc ba giờ rưỡi rạng sáng, cô vẫn không hề thấy buồn ngủ một tí nào. Trong đầu chứa đầy suy nghĩ, cô nghĩ đến Doãn Tử Vu, tự hỏi liệu cô bé ngốc đó có phải vẫn đang rơi nước mắt không.
Cô nghĩ đến quan hệ công chúng vào tối nay, nếu không xoay chuyển được sự việc thì sẽ thế nào.
Lại nghĩ đến Cù Bồi, cô ấy đang dưỡng bệnh ở nước ngoài, từng giây từng phút chú ý đến tin tức của cô, nhìn thấy dư luận đêm nay, cô ấy nói: Em xử lý còn suôn sẻ hơn chị tưởng, lớn rồi, không cần chị phải lo lắng, quan tâm đi lần theo nữa.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: