Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 7 / 170

Xuyên Vào Mạt Thế Tôi Hố Tác Giả Phát Khóc Rồi - Chương 7

1 tuần trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

Văn Vũ cẩn thận sửa lại: "Người dân đều được sơ tán an toàn, nhưng mọi người thì...

"

Tư lệnh Ôn nhíu mày suy tư một lát rồi nói: "Nghe nói, chỉ cần tiêu diệt dã thú biến dị, cháu sẽ có cơ hội thay đổi tương lai, cháu có thể chứng minh điều này cho chúng tôi thấy không?

"

Văn Vũ gật đầu, cô cũng có ý này.

Lập tức có một nữ đội phó xung phong đứng lên: "Báo cáo, hôm nay chúng tôi có bắt sống được một con trăn biến dị đi ăn thịt người khắp nơi, dùng nó để làm thí nghiệm là vừa.

"

Được Tư lệnh Ôn đồng ý, nữ quân nhân này xoay người vẫy tay với Văn Vũ: "Chào cô, tôi tên Hứa Nặc, mời đi theo tôi.

"

Văn Vũ vô thức nhìn về phía Ứng Chuẩn, thấy anh khẽ gật đầu, bèn ngoan ngoãn đi theo Hứa Nặc ra ngoài.

Hai người vừa đi đến cửa, suýt chút nữa thì đụng phải một quân nhân toàn thân đầy máu.

Người nọ tách hai người ra, hét lớn vào trong nhà: "Người nào rảnh thì đi theo tôi mau lên, rừng nguyên sinh phía nam, hơn mười người bị lợn rừng biến dị bao vây, hỏa lực của chúng tôi không đủ!

"

Anh ấy vừa dứt lời, lại có một người chạy vào cổng căn cứ, gào thét khản cả giọng: "Xe của Tư Duệ gặp phải một ổ bọ cạp cát biến dị, bị hỏng xe rồi, ngay ở phía bắc cách đây một dặm, mau đi cứu người!

"

Hai người nói xong nhìn nhau, sau đó khẩn thiết nhìn chằm chằm Ứng Chuẩn.

Chỉ cần đại đội trưởng đích thân dẫn người đến đó, những người bị mắc kẹt sẽ được cứu!

Ứng Chuẩn nhanh chóng phân tích tình hình hai bên trong đầu, khó xử nhìn về phía Tư lệnh Ôn: "Lợn rừng biến dị thường sống theo đàn, mỗi lần xuất hiện ít nhất là một trăm con, còn bọ cạp cát biến dị một ổ khoảng bảy, tám con, nhưng mỗi con đều có lực tấn công và phòng ngự cực mạnh, bây giờ người ở lại căn cứ không nhiều, xuất động toàn bộ mới có thể cứu được một bên...

"

Anh mím chặt môi, không biết nên nói tiếp như thế nào.

Tư lệnh Ôn nhắm mắt lại, thở dài một tiếng: "Tư Duệ chỉ có một mình, lại còn đang lái xe, thằng bé vận khí luôn tốt, đi về phía nam đi, người dân và đồng đội ở đó càng cần các cậu hơn.

"

Ứng Chuẩn định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ đứng nghiêm chào.

Văn Vũ bị chặn ở cửa thấy vậy, trong lòng khó chịu vô cùng.

Người tên Tư Duệ kia rõ ràng là ở gần căn cứ hơn, hy vọng sống sót lớn hơn, chỉ vì cậu ấy là một mình, cho nên đáng bị mọi người bỏ rơi, mặc kệ cậu ấy tự sinh tự diệt sao?

Cô xúc động, dùng thân thể chắn trước Ứng Chuẩn đang định bước ra ngoài, bất bình chất vấn: "Chẳng lẽ không thể phái vài người đi cứu người kia sao, anh ấy không đáng thương sao?

"

Đó cũng là một quân nhân, là anh hùng mà cô ngưỡng mộ!

Ứng Chuẩn lạnh lùng nói: "Thiên chức của quân nhân là phục tùng mệnh lệnh, nhiệm vụ của căn cứ là cứu trợ người dân, lãng phí thời gian do dự chỉ khiến thương vong thêm nặng nề, cô đừng có bất mãn nữa, chi bằng hãy làm tốt việc của mình đi, tránh ra.

"

Anh kéo Văn Vũ sang một bên, dẫn theo các đội phó khác nhanh chóng rời đi.

Hứa Nặc im lặng đi theo nhưng bị Ứng Chuẩn phất tay ngăn cản: "Cô ở lại đây, đợi người của các đội khác quay về.

"

Hứa Nặc lập tức hiểu ý anh, gật đầu thật mạnh, nhìn theo bóng lưng đoàn người lao ra khỏi căn cứ, chạy như bay về phía nam.

Không có cách nào khác, căn cứ của bọn họ nằm cạnh biên giới, thực sự quá hẻo lánh, cho đến nay chỉ được phân chia một chiếc xe tải, chính là chiếc mà Tư Duệ lái ra ngoài, đây cũng là nguyên nhân căn bản khiến đội cứu hộ chỉ kịp đi một bên.

Đi một vòng như vậy sẽ mất rất nhiều thời gian, người bên kia căn bản không đợi được, Tư Duệ cậu ấy——

Đột nhiên, cánh tay Hứa Nặc bị Văn Vũ túm lấy, chỉ nghe thấy cô liên tục giục giã: "Nhanh lên nhanh lên, đưa tôi đi đánh quái, tôi có cách rồi, tôi muốn cứu người!

"

Lúc này, trước mắt Văn Vũ hiện lên trang văn bản màu xanh nhạt, "2, Tìm kiếm tài nguyên".

Ánh mắt cô khóa chặt một dòng miêu tả không đáng chú ý:

"Tưởng Chi Điền, Từ Hân Di may mắn phát hiện ra một chiếc xe tải bị lật, vật tư trên xe rơi vãi khắp nơi, đáng tiếc bọn họ đến muộn một bước, tài xế đã bị bọ cạp gặm nhấm toàn thân.

"

Không thể từ bỏ, vẫn còn kịp!

Văn Vũ được đưa đến khu đất trống phía sau căn cứ, nhìn thấy một con trăn đột biến đầy gai nhọn với lớp da loang lổ đủ màu sắc.

Cô rùng mình sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi trong lòng, nhận lấy con d.a.o găm từ tay Hứa Nặc, từng bước một tiến lại gần con quái v*t t* l*n đáng sợ này.

Hứa Nặc an ủi: “Đừng sợ, nó đã bị b.ắ.n thuốc mê rồi, sẽ không tỉnh lại trong vòng một ngày.

Ban đầu, chúng tôi định đưa nó cho Tư Duệ nghiên cứu, không ngờ anh ấy…”

Sợ Văn Vũ áp lực, cô ấy ngậm miệng không nói thêm gì nữa, nhưng đáy mắt lại vô thức lộ ra vẻ cầu khẩn và sốt ruột.

, vn

Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Hot
Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Finger Grip Holder 2 ngón tiện lợi, chống rơi
Bán chạy
Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Ánh sáng thân thiện bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Nhiều màu nhỏ gọn, gấp gọn chắc chắn
Mới
Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Đa năng gấp gọn tiện lợi chắc chắn
Êm ái
Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Gối tựa lưng hình thú ngộ nghĩnh, êm ái
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 7 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!