Nguyệt Tiểu Lâu mỗi ngày sau khi luyện giọng xong đều ghé quán mì ăn một bát mì thanh đạm. Mùa đông ở trấn Vô Diệm ngày một lạnh hơn, Xuân Quy lo Nguyệt Tiểu Lâu bị cảm lạnh không hát được nữa, bèn đưa chìa khóa phủ Tướng quân cho hắn: “Trời lạnh thế này, chân núi gió lớn, lỡ nhiễm phong hàn thì cổ họng không khỏi ngay được đâu. Đây là chìa khóa phủ Tướng quân, huynh cứ vào nhị tiến viện mà luyện giọng, chắc sẽ không làm ồn đến ai đâu.”
Nguyệt Tiểu Lâu nhìn chìa khóa trong lòng bàn tay, hỏi Xuân Quy: “Muội không sợ Mục đại tướng quân của muội về biết chuyện sẽ giận sao?” Tiểu Lâu đến trấn Vô Diệm đã hơn mười ngày, buổi sáng ăn mì thường nghe thực khách trêu chọc chuyện của Xuân Quy và Mục tướng quân.
“Có gì mà giận, chàng ấy không phải người nhỏ mọn thế đâu. Lát nữa muội qua phủ Tướng quân dặn người gác cổng một tiếng, mai huynh có thể đến đó được rồi!” Nói xong Xuân Quy nhớ lại lời tuyên bố hùng hồn của Yến Khê: “Phủ Tướng quân đều là của nàng…”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: