Hoàng thượng cũng rất thích Âu Dương, nhìn Âu Dương đứng đó, không kiêu ngạo không tự ti, khí độ bất phàm, gần như không nói chuyện, nhưng mỗi khi mở miệng, từng câu từng chữ đều là lời vàng ý ngọc. Có thể cân nhắc cho Thanh Viễn, huống hồ Âu Dương này, là người mà Thanh Viễn sai người hỏa tốc gửi tên đến trước mặt ngài, hai người họ ít nhiều cũng có chút duyên phận. Nghĩ vậy, ánh mắt nhìn Âu Dương lại thêm phần hòa nhã.
Thừa tướng là người tinh mắt, ông ta ngước mắt thấy ánh mắt Hoàng thượng chuyển từ Mục Yến Khê sang Âu Dương, rồi lại từ Âu Dương chuyển về Mục Yến Khê, không biết Hoàng thượng lại đang tính toán điều gì.
Hôm nay vì biết Mục Yến Khê hồi triều, các đại nhân dâng tấu chương rất ít, chọn đi chọn lại, câu chữ cũng vô cùng cẩn trọng. Hiện giờ hắn đang nổi như cồn, gây gổ với hắn trên triều đình chẳng có phần thắng nào, không trêu vào được thì tránh đi cho lành!
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: