Xuân Quy cầm lá thư bật cười thành tiếng, nàng đứng đó, hai tay chống hông ôm bụng cười một hồi lâu, đến cả giọt mực trên mặt cũng như đang cười theo. Mục Yến Khê chỉ vào má mình, Xuân Quy ngừng cười, nghiêng đầu nhìn không hiểu ý hắn.
Mục Yến Khê lại chỉ chỉ: “Mực.”
“Ồ.” Xuân Quy đưa tay quệt lên mặt, vết mực đó đâu phải quệt một cái là sạch? Nhoáng cái đã thành con mèo nhem nhuốc.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.