Trương Sĩ Chu tỉnh lại, lời nói cũng nhiều hơn. Ngoài nói với Thanh Yên, còn nói với Xuân Quy.
“Thế rốt cuộc ngươi bị thương thế nào?” Xuân Quy không nhịn được ngắt lời Trương Sĩ Chu, hắn nói mãi, từ ngày xuất chinh dẫn theo một ngàn binh mã Mục Yến Khê giao cho và anh em thợ săn vào núi, đến chuyện đ.á.n.h phục kích người Tây Lương trong núi hai tháng, đến chuyện đ.á.n.h cho lũ ch.ó Tây Lương kêu cha gọi mẹ, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện mình bị thương.
Sắc mặt Trương Sĩ Chu thay đổi, xua tay: “Ôi dào! Hành quân đ.á.n.h giặc ai mà chẳng bị thương? Không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: