Mục lão tướng quân và Mục phu nhân theo Mục Yến Khê về phủ tướng quân. Họ ngồi ở quán mì lâu như vậy mà chưa kịp nói chuyện với bà, giờ bà đau lòng thế kia, e là cũng chẳng nói được gì nữa. May mà cũng định ở lại vài ngày, có gì để sau nói cũng không muộn.
Mục phu nhân trong lòng kính trọng bà, ánh mắt nhìn bà có vài phần xót xa. Vỗ vỗ đầu Xuân Quy rồi mới ra cửa.
Mục Yến Khê không yên tâm về Xuân Quy, liên tục quay đầu nhìn về phía quán mì, bị Mục lão tướng quân bắt gặp: “Đừng nhìn nữa, hôn sự của con đúng là trắc trở, trước kia tưởng người ta trèo cao, giờ thì hay rồi, con với không tới người ta rồi.” Mục lão tướng quân nói đùa, nhưng Mục Yến Khê lúc này không đùa được, nghe cha nói vậy lòng chùng xuống, quay người định quay lại quán mì, bị Mục phu nhân kéo lại: “Lớn đầu rồi mà không nghe ra cha con đang trêu con à?” Nói xong kéo Mục Yến Khê về phía sau: “Con đừng quay lại làm phiền bà, tối nay bà chắc chắn có nhiều chuyện muốn nói với Xuân Quy, giờ con quay lại làm cái gì? Mau về phủ, cha con liệt kê sính lễ rồi, hôm nay con không xem, mai ông ấy đổi ý thì muộn rồi.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: