Văn Xương hay còn gọi là T.ử Bối, nằm ở phía Đông Bắc Quỳnh Châu. Nơi đây không có núi cao hùng vĩ, chỉ có vài ngọn đồi nhỏ. Phóng mắt nhìn xa là biển cả mênh m.ô.n.g bát ngát.
Khi Xuân Quy và Mục Yến Khê ra khỏi lều, ánh bình minh đã ló dạng, trải dài trên mặt biển, từ xa đến gần trải ra trước mắt, so với trấn Vô Diệm lại là một chốn bồng lai tiên cảnh khác.
Ngư dân dậy sớm, lúc này đã đội nón lá chèo thuyền ra giữa biển. Ngư dân ở đây đều biết xem thiên văn, tối hôm trước xem thiên văn rồi mới quyết định hôm sau có ra khơi hay không. Sóng lớn vỗ vào thân thuyền, chỉ thấy thuyền cá lúc bị hất lên cao, lúc lại rơi xuống, ngư dân trên thuyền chỉ chao đảo một chút.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: