Văn Hoa Đế phất tay cho hạ nhân lui xuống, đứng dậy đi đến bên cửa sổ, tuyết bên ngoài rơi khá dày, phủ trắng xóa cả hoàng cung. Lúc này các cung đều đang tất bật chuẩn bị đón tết, chỉ có điện Vĩnh Minh là yên tĩnh như thường lệ. Ngài sai Đại thái giám canh cửa, không cho ai vào.
Mấy năm nay Văn Hoa Đế càng ngày càng trầm tính, những người và vật phô trương dần không lọt vào mắt ngài nữa. Người phụ nữ ngài nhớ mong là một người không danh không phận, búi tóc bằng cây trâm gỗ đơn sơ, mặc bộ áo choàng giản dị, giống hệt người tu hành. Chính một người phụ nữ như thế lại lọt vào mắt ngài, khiến ngài nhớ nhung đến mất ăn mất ngủ. Đây là lần đầu tiên trong đời ngài như thế. Người phụ nữ đó lại có thủ đoạn thông thiên, lặng lẽ bỏ đi. Người phái đi tìm kiếm hơn nửa năm trời vẫn không có tin tức, mắt thấy ngày mai là tết rồi, trong lòng Văn Hoa Đế trống rỗng, bất giác thở dài một tiếng.
Khiến ngài phiền lòng không chỉ chuyện này, còn có chiếc vòng ngọc kia, biến mất trên đời bốn mươi năm, sau khi lên ngôi tìm kiếm thế nào cũng bặt vô âm tín. Người cầm chiếc vòng cũng thật kiên nhẫn, biết rõ chiếc vòng đó là bảo vật thông thiên, vậy mà không lấy ra dùng lần nào. Có lẽ mấy năm nay không gặp khó khăn gì, cũng có thể người đã c.h.ế.t rồi. Ngài quay lại nhìn chiếc vòng trên bàn, đang tỏa ra ánh sáng dịu dàng. Chuyện mấy chục năm trước rồi, giờ nghĩ lại vẫn thấy lòng không yên.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: