Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Hồng Lâu cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Tú bà sai tiểu nhị mở cửa, một mình đi ra ngoài.
Đầu tiên cô đi dọc theo phố Bách Hoa, gần đến cuối phố thì rẽ vào một cái sân đơn sơ. Múc nước rửa mặt, lớp phấn trên mặt cô dày cộp, gần như không nhìn ra được dung mạo thật, lúc này phải dùng nước sạch rửa hồi lâu mới lộ ra bộ mặt thật.
Cô cao hơn phụ nữ Giang Nam bình thường cả nửa cái đầu. Khuôn mặt tuy trắng trẻo nhưng không phải kiểu thanh tú của con gái Giang Nam, đường nét bình thường, lại mang theo vài phần anh khí.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: