Giang Tùy rất muốn biết khi cô nhìn thấy bức tranh sẽ có phản ứng thế nào, sẽ nghĩ gì về anh.
Anh vừa mong chờ lại vừa lo lắng, ngủ một lát rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, ngủ rồi lại tỉnh, trằn trọc suốt một đêm cho đến sáng, và mang đôi mắt với quầng thâm đen đến phòng vẽ tranh.
Trời còn chưa sáng anh đã đi rồi.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.