Không nói gì nữa, Lục Lệ Hành kéo Kỷ Khinh Khinh đi ra cửa.
Kỷ Khinh Khinh vẫn nhớ cái tay bị thương kia, dưới ánh đèn trong thang máy thì càng nhìn rõ hơn, cũng càng đáng sợ hơn, da thịt phía rìa cong ra ngoài, trắng bệch không chút huyết sắc, trên vết thương còn dính cát, nếu xử lý muộn, sợ rằng sẽ bị nhiễm trùng.
"Chuyện quan trọng gì để sau được không? Đi băng bó tay anh một cái không mất bao nhiêu thời gian đâu..."
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.