“Tôi rất cảm kích anh trước giờ vẫn luôn giúp đỡ tôi, dẫu là an ủi qua lời nói hay trợ giúp bằng hành động, với tôi mà nói đều rất quý giá. Trước mặt anh tôi chưa bao giờ thấy mình vô tri, tầm thường, chẳng cần che đậy h*m m**n học hỏi của mình, cũng không sợ nói sai. Thậm chí tôi cảm thấy cả đời này sẽ không còn gặp được ai như anh nữa.”
“Tôi cũng khâm phục phẩm chất cao thượng của anh, anh không che giấu chuyện mình sắp di dân, vào lúc này lại nói rõ chuyện đó trước, khiến tôi vô cùng cảm động.”
Vì cảm động, Lận Vũ Lạc thấy mình sắp bật khóc đến nơi, cũng vì thế mà chóp mũi đỏ bừng, cực kỳ động lòng người trong màn đêm:
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: