Bóng trúc lay động qua lại, những tia sáng chiếu xuống, điểm điểm di động trên nền rừng trúc.
Trương Tiểu Phàm nhìn sâu vào trong rừng trúc, nói khẽ: "kỳ thật, nhiều lúc ta tự thấy mình rất là ngốc, người mà sư tỷ thật sự yêu thương là Tề hạo sư huynh, ta c*̃ng...biết như vậy, thế mà lúc đó, nhìn thấy sư tỷ gặp hiểm ở trước mặt quỳ ngưu, trong đầu ta không kịp nghĩ ngợi gì cả, cứ thế xông vào cứu."
Bích Dao dựa vào người hắn, hốt nhiên hỏi: "Nếu như ta gặp phải nguy hiểm, ngươi có đến cứu ta như thế vậy không?"
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: